Lạc Già sau khi nghe hai người nói xong, xem thường mà đả kích một cú: “Tôi thấy các cô xem phim Hồng Kông nhiều quá rồi đó.”
“Haha.”
Trả lời cô chính là hai tiếng cười ngại ngùng.
Dọc theo đường đi, Tiêu Tuấn Trì cũng không buông tha cơ hội bắt chuyện với Khuynh Thành: “Khuynh Thành cô từng bắn súng chưa?”
Khuynh Thành vẫn không mở miệng trả lời câu hỏi, chỉ là vừa đi, vừa nhìn chăm chú vào đối phương, ý bảo anh ta nói tiếp.
Vừa nhận được sự cổ vũ, Tiêu Tuấn Trì lần thứ hai ngừng không được: “Khuynh Thành, tôi bắn súng cũng không tệ lắm, đợi chút nữa dạy cô có được hay không.”
“Được.”
Khuynh Thành vẫn tiếp tục duy trì sự trầm tĩnh.
Nhưng mà chính sự im lặng như vậy của cô khiến cho Tiêu Tuấn Trì ảo giác, cho rằng cô là trả lời, đáy lòng lại một lần nữa nhảy nhót.
Đám người rất thuận lợi tìm được quán xạ kích, vừa đi vào thì đã nghe thấy bên trong truyền đến tiếng bắn súng ‘pằng pằng pằng’, giọng nói nghi ngờ của Tả Phi Phi lập tức vang lên: “Ơ, đã có ai tới trước rồi sao?” Rõ ràng bọn họ là người đầu tiên rời khỏi gian phòng mà nhỉ.
Lạc Già ghét Lâm Dịch Phong
"Kệ đi, chúng ta đi vào trước đi." Tiêu Tuấn Trì nói xong, cả nhóm người đi vào trong quán xạ kích.
Tới chỗ nhân viên quản lý, lấy được trang bị tương ứng với mọi người, mấy người đi vào quán xạ kích.
Vừa vào trong quán, Khuynh Thành liền thấy được một dáng người quen thuộc, không nhịn được mà bắn một ánh mắt oán giận xuyên qua, nếu không phải tên đàn ông đáng chết này tối qua giày vò cô như vậy, hôm nay cũng sẽ không có nhiều chuyện như thế này, cho nên nói, chung quy mọi chuyện đều là cái sai của người đàn ông khốn kiếp này.
Nam Lạc Kỳ cũng mẫn cảm, hay nói đúng hơn là đối với ánh mắt của vợ mình thì anh rất mẫn cảm, cảm giác có người nhìn chằm chằm vào mình, anh quay đầu lại rất nhanh, thì thấy được một đôi mắt đang trừng rất lớn, nhưng dường như lại rất thỏa mãn, khóe miệng anh hơi giương lên.
Nhận thấy được đối phương phát hiện ra mình rồi, Khuynh Thành vội vàng thu hồi ánh mắt, đáy lòng lại bắt đầu nhịn không được nghĩ ngợi, kỳ quái, sao lại đụng phải tên này ở chỗ này? Cả một buổi sáng không thấy anh, điện thoại cô lại bị tổ tiết mục thu đi, tự nhiên không thể gọi điện thoại cho anh, cho rằng anh đã rời khỏi làng du lịch, chưa từng nghĩ tới, lại đụng mặt ở đây.
Vừa suy tư, ánh mắt cô lại tiếp tục rơi trên bóng lưng của Nam Lạc Kỳ, không thể không nói, cho dù đi ở đâu thì người đàn ông này cũng đều là tiêu điểm của sự chú ý, hai người còn lại cũng không kém, có thể tưởng tượng ra, chờ các nữ tuyển thủ còn lại tới đây, thấy ba người này, e rằng sẽ điên cuồng phấn khích.
Nghĩ đến đây, đáy lòng Khuynh Thành lại cảm thấy bất mãn lần nữa, bực bội trừng bóng lưng cái tên trêu hoa ghẹo nguyệt, khẽ mắng một tiếng: "Yêu nghiệt."
Vừa mới mắng xong, bờ vai của cô bị người từ phía sau vỗ mạnh một cái, sau đó cô đối mặt với ánh mắt khó hiểu của Lạc Già.
"Sao thế?"
"Cô đang nhìn cái gì?" Lạc Già nói xong, nhìn theo tầm nhìn của Khuynh Thành, lập tức "À" lên một tiếng, sau đó cô ta nhìn về phía bên ba người Nam Lạc Kỳ, giải thích với Khuynh Thành: "Ngày hôm đó đã cảm thấy ba anh chàng kia rất quen, sau đó tôi tra xét tư liệu một chút, người mặc áo sơ mi trắng kia chính là người thừa kế duy nhất của nhà họ Nam, vừa về nước, bên cạnh anh ta người đang bắn súng kia là cậu hai nhà họ Bành, hiện tại đang làm tổng giám đốc trong xí nghiệp gia tộc tập đoàn Bành thị, còn về người cuối cùng kia."
Không biết tại sao, Khuynh Thành cứ cảm thấy Lạc Già nói đến người đàn ông đẹp đến quá đáng kia, giọng điệu có chút nghiến răng nghiến lợi, chẳng lẽ là anh ta đắc tội cô ấy lúc nào rồi?
Ngay sau đó cô nghe được Lạc Già tiếp tục nói: "Người kia là ông chủ của 'Dịch Phong Các', Khuynh Thành cô phải nhớ rõ một điểm chính là, đó là một tên công tử bột, cô không có việc gì thì cách xa anh ta một chút biết không?"
Nói xong, cô ta nhìn chằm chằm Khuynh Thành rất nghiêm túc.
Trong đôi mắt của Khuynh Thành là vẻ hơi nghi ngờ, cái hiểu cái không gật đầu.
Khuynh Thành vừa mới gật đầu xong, thì phát hiện không biết từ lúc nào, Tả Phi Phi và Cung Nhược Nam cũng xông tới.
Tả Phi Phi nhìn chằm chằm Lạc Già nghi ngờ, khó hiểu hỏi: "Lạc Già, sao cô biết nhiều thế vậy." Vừa nói, vừa len lén quan sát ba anh chàng ở bên kia, tia sáng trong mắt rất phức tạp.
Thế giới của những người này sợ là cả đời cô ta đều không thể liên quan đến.
"À, baidu là được liền." Lạc Già nói xong, xoay người rời đi.
Ngay tại lúc Lạc Già xoay người, cửa lớn của quán xạ kích lại nhiều thêm mấy bóng người đi vào.
Đi vào đầu tiên là Chung Kỳ Văn và Hi Linh Ca.
Phía sau còn cùng một đám đông nữa.
Đi ở cuối cùng chính là Yến Thần và Tần Nhã Tuệ, hai người kia đều là tuyển thủ tương đối an tĩnh, nếu không phải có biểu hiện đặc sắc ở trên sân tennis ngày đó, hai người kia rất dễ bị lãng quên.
Lạc Già đẹp trai
Đám người Bạch Tích Tích vừa nhìn về phía Khuynh Thành, liền quăng ra biểu cảm khinh thường, cô nhún nhún vai chẳng thèm để ý, tiếp tục đứng im lặng ở một bên.
Đoàn người càng đông, tự nhiên càng dễ đưa đến sự chú ý của người ngoài.
Dịch Phong dẫn đầu đi tới, chủ động chào hỏi: "Các cô gái xinh đẹp, chào buổi chiều."
Đàn ông đẹp trai, lại có tiền, luôn rất dễ chiếm được hảo cảm của người khác, cho dù có biết anh chàng này là một công tử tay chơi, đàn bà cũng cứ yêu thương nhung nhớ một cách ngu ngốc, cứ luôn cho rằng bản thân mình là cô bé lọ lem trong chuyện cổ tích, sẽ trở thành kết quả cuối cùng của đối phương.
Bạch Tích Tích và Lâm Dịch Phong bất hòa với nhau, cho nên vừa lúc đi tới gần, cô ta đã cầm lấy súng hướng về đài bắn súng.
Là cô chiêu nhà họ Bạch, từ nhỏ trong nhà đã từng mời người chuyên nghiệp tới dạy cô ta bắn súng, cho nên đối với thứ này cô ta không xa lạ chút nào, giơ súng lên, bắn ra mấy phát súng hoàn mỹ.
"8, 8.5, 9.5, 10"
Số điểm xinh đẹp, lập tức nhận được không ít lời khen ngợi: "Kỹ thuật bắn súng của cô Bạch tốt ghê, có thể dạy tôi không?"