⬅ Trước Tiếp ➡
Lần này Khuynh Thành không nói gì, nhìn cô yên lặng, đối phương liền lè lưỡi, bắt đầu làm theo cách của Khuynh Thành, tự ám chỉ mình, một lát sau, cô thật sự không còn thấy hồi hộp như vậy nữa.
Sau khi hết hồi hộp, biểu diễn cũng vô cùng thuận lợi, Tả Phi Phi nhìn thấy ba vị giám khảo nhất trí cho cô đèn xanh, cô ta xém nữa vui sướng nhảy cẫng trên sân khấu, cô ta biết hôm nay bản thân đã qua một ải.
Đi vào khu chờ của tuyển thủ, cô ta nhìn ngắm xung quanh một vòng, bắt đầu có cảm giác sảng khoái của ngôi sao, ở trong lòng, cô ta yên lặng nói với mình: "Tả Phi Phi, mày rất tuyệt, nhưng mà cần phải tiếp tục cố gắng, vì mày còn có thể bay cao hơn nữa, phải trở thành thần tượng của tất cả mọi người, hưởng thụ tất cả sự chú ý của họ."
Trên đường đi vào bãi chờ, cô ta và Khuynh Thành chạm mặt, đối phương cũng không dừng lại, trực tiếp đi qua cô ta, không biết vì sao, đột nhiên cô ta muốn nhìn khuôn mặt ở bị che dưới cái nón kia.
Xoay người, cô ta nhìn thấy dáng người cao gầy của Khuynh Thành, yên tĩnh đứng chính giữa sân khấu, vì cô luôn cúi đầu, nên chỉ có thể nhìn thấy 1/4 khuôn mặt của cô, chỉ có thể nhìn thấy môi của đối phương rất đẹp, da thịt rất mịn màng.
Chờ tuyển thủ đến khu chờ, ban giám khảo bắt đầu mở miệng nói lớn trên sân khấu: "Chào tuyển thủ, mời cô tự giới thiệu một chút."
Vòng loại kinh diễm
"Chào mọi người, tôi tên là Khuynh Thành, đến từ thành phố B, năm nay hai mươi ba tuổi."
"Chào Khuynh Thành, có thể mở mũ ra không? Nếu không chúng tôi đều không nhìn thấy khuôn mặt của cô." Giám khảo thứ hai mỉm cười mở miệng.
Toàn bộ ánh đèn liền tập trung vào người đang đứng trên sân khấu, hơi thở xung quanh lập tức hồi hộp, ánh mắt của mọi người đồng thời nhìn vào cô, có mong chờ, có hồi hộp.
Sau khi rời khỏi sân khấu, trong lòng của Tả Phi Phi rất khác với mọi người ở hiện trường, trong lòng cô rất phức tạp.
Hôm nay danh sách trúng tuyển chỉ có một trăm người thôi, nói cách khác, một người nữa trúng tuyển, thì tỉ lệ bị loại của cô càng cao, vừa nghĩ đến đây, cảm giác vui sướng trong lòng liền biến mất.
Cô nhìn chằm chằm vào người đứng giữa sân khấu không chớp mắt, thấy đối phương từ từ nâng tay lên cầm chiếc mũ trên đầu, sau đó xốc mũ lên, tóc dài đen mượt liền tung bay trước tầm mắt của mọi người, theo tóc đen, chủ nhân của mái tóc từ từ ngẩng đầu, một khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần xuất hiện trước mắt mọi người.
Cô gái đứng trên sân khấu, mắt ngọc mày ngài, không trang điểm nhưng nhan sắc vẫn sáng chói như ánh mặt trời, mắt đen linh động nhìn phía dưới, sáng rực như ánh bình minh, môi đỏ răng trắng, lúm đồng tiền tinh xảo như ẩn như hiện, trong đôi mắt mê hoặc lại có một chút đáng yêu.
Ngón tay trắng nõn khẽ vuốt tóc, trong hiện trường sân khấu, tất cả hành động của mọi người, đều nhìn theo cô, bị đả kích không nhẹ.
Nếu như lúc này sau lưng cô xuất hiện một khu rừng rậm rạp, thì tất cả mọi người sẽ cho rằng cô là tinh linh của khu rừng.
Tiếng nói lẩm bẩm của giám khảo thứ ba vang lên trong không gian yên tĩnh của sảnh lớn: "Thật sự là người như tên, khuynh quốc khuynh thành."
Theo câu nói này, mọi người từ từ lấy lại tinh thần.
Ba người giám khảo tràn đầy mong chờ nhìn về cô gái khuynh thành trước mặt.
Giám khảo nói lần nữa: "Khuynh Thành, hôm nay cô muốn biểu diễn tài nghệ gì?"
Thật ra cho dù không có tài, chỉ cần dựa vào khuôn mặt này, cô gái này hoàn toàn có thể được chọn vào.
Phải biết rằng trong giới giải trí, cho dù tài cán của mấy người có tốt đến đâu, mà không có một gương mặt sáng rỡ, thì mấy người sẽ mãi mãi không lên đời.
Khán giả chính là như vậy, mãi mãi hâm mộ những nữ minh tinh xinh đẹp, còn nam thì càng đẹp trai càng tốt.
Dưới ánh mắt mong đợi của tất cả mọi người, Khuynh Thành hơi tiến về phía trước một bước, cằm thon dài nâng lên, khóe miệng hơi nhếch, nợ nụ cười mê hoặc, tập kích trái tim của tất cả mọi người trong hiện trường phát sóng.
Đẹp, rất đẹp.
Đây là tiếng nói trong tim của mọi người.
Dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của mọi người, giọng nói dễ nghe của Khuynh Thành từ từ vang lên trên sân khấu: "Tôi mang đến cho mọi người màn biểu diễn múa kiếm."
Mọi người nghe xong liền kinh ngạc, ba vị giám khảo lập tức hứng thú, giám khảo thứ hai mở miệng nói trước:
"Cho đến bây giờ, tôi chỉ thấy phụ nữ xinh đẹp không đánh đàn thì khiêu vũ, chưa thấy cô gái xinh đẹp nào múa kiếm cả, tôi rất mong chờ thưởng thức màn biểu diễn của cô, Khuynh Thành."
Nhân viên lấy đạo cụ múa kiếm đến rất nhanh.
Cô nhẹ nhàng nhận đạo cụ múa kiếm trong tay nhân viên, nói nhỏ: "Cảm ơn."
Liền làm cho nhân viên đưa đạo cụ, mặt đỏ đến tận mang tai, bối rối chạy xuống sân khấu, trên sân khấu, trong mắt cô gái xinh đẹp hiện lên một chút vô tội, càng làm cho người ta có thiện cảm.
Mọi người chăm chú nhìn như si như say.
Khuynh Thành là tuyệt nhất
Ở giữa sân khấu biểu diễn, đột nhiên Khuynh Thành rút kiếm phi lên, sau đó nhẹ nhàng tung bay đến võ đài, kiếm trong tay bắt đầu lắc lư như gió mây, bên trong phiêu dật ẩn chứa một chút khí thế hào hùng.
Mọi người có thể tưởng tượng, trong một cảnh nên thơ như tranh, một cô gái nghiêng nước nghiêng thành múa kiếm, đó là một cảnh đẹp như thế nào, tuy đây là sân khấu biểu diễn, nhưng trong đầu mỗi người đều hiện lên một bức tranh.
Cho đến khi người múa kiếm phóng về sân khấu, cúi người chào, tất cả mọi người vẫn còn đắm chìm trong bầu không khí này, rất lâu cũng không hồi thần.
Sau đó, không biết ai dẫn đầu, vỗ tay bộp bộp, tiếng hét chói tai vang vọng trong toàn sảnh lớn.
Ba vị giám khảo cùng tất cả mọi người ở hiện trường đứng dậy, tiếng vỗ tay nhiệt liệt rất lâu cũng chưa dừng lại, chỉ có một người hai tay nắm chặt, hai mắt dữ tợn.
Kết quả không cần nói cũng biết, Khuynh Thành thuận lợi tiến vào vòng trong, đồng thời cũng có được một nhóm Fan hâm mộ đầu tiên của mình.
~~~~~~
Cùng một thành phố, cùng thời gian, trong phòng khách của căn hộ ở một khu cao cấp, một bé con xinh đẹp, hai mắt sáng ngời nhìn chằm chằm vào màn hình TV, nghe được hai chữ được chọn cậu bé liền nhảy cẫng lên vui sướng, hoảng hốt chạy đến phòng làm việc, cũng không gõ cửa mà trực tiếp đẩy vào, đi vào thấy người đàn ông đang ngồi ở bàn đọc sách, liền trực tiếp nhảy vào đối phương, vô cùng vui sướng nói: "Ba, ba, Khuynh Thành được chọn, được vào vòng trong rồi."
Người đàn ông anh tuấn nhìn con trai xông đến, sắc mặt liền thay đổi, không lạnh lùng như trước nữa, đồng thời nhanh chóng khép máy tính lại, dịu dàng ôm con trai đặt lên chân mình, dùng khăn giấy lau sạch mồ hôi trên trán cho cậu bé, giọng nói tràn đầy từ tính và cưng chiều vang lên trong phòng: "Ừm, Khuynh Thành rất tuyệt."
⬅ Trước Tiếp ➡