Vừa nói, ánh mắt lại quét đến tay cô.
Lâm Triệt cúi đầu nhìn, quả thật cũng cảm thấy không tốt lắm, nhưng mình thật sự là quen rồi, cũng sẽ không tự chê mình.
Lâm Triệt vội vàng dùng đầu lưỡi liếm liếm ngón tay, chăm chú liếm hết thức ăn còn dính lại, đầu lưỡi rất mềm mại.
Sống chung một chỗ với loại đàn ông này, cũng thật là hành hạ người, khó trách ai ai cũng đều nói môn đăng hộ đối rất quan trọng, cô và Cố Tĩnh Trạch chính là ví dụ.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía Cố Tĩnh Trạch, nhưng phát hiện, ánh mắt anh ta càng nóng lên, nhìn chằm chằm mặt cô, dáng vẻ như nhất định phải tháo xương cốt cô nuốt vào bụng, ánh mắt đỏ ngầu.
Cô lại chọc tới anh lúc nào rồi?
Lâm Triệt hấp tấp nói: “Anh không nên tức giận, lần sau tôi sẽ không ăn uống ở trước mặt anh là được chứ gì."
Cô cũng không có biện pháp, thói quen cũng không phải nhất thời là có thể thay đổi.
Mạc tiểu thư, nhất định là ưu nhã hào phóng, nhưng cô không làm được.
Ngượng ngùng cười cười, lại thấy mặt Cố Tĩnh Trạch âm trầm, không nói hai lời đi vào bên trong.
"Ai, tôi..." Cô kỳ quái nhìn anh.
"Đầu lưỡi không nên tùy tiện lấy ra liếm." Anh bỗng nhiên quay đầu lại, ánh mắt nhìn chằm chằm ngón tay Lâm Triệt: “Nhất là ở trước mặt người khác phái."
"Cái gì?" Lâm Triệt bận bịu cúi đầu nhìn ngón tay mình, mơ hồ không hiểu anh có ý gì.
Cố Tĩnh Trạch im lặng lắc đầu, cảm thấy người người phụ nữ này... Thật là đần.
Rất nhanh, Lâm Triệt rửa mặt xong, mới chạy vào phòng ngủ.
Cố Tĩnh Trạch tựa vào trên ghế salon, một cái chân gác lên, chồng lên trên một cái chân khác, lại nhìn vẫn ưu nhã như thường, đèn chiếu rõ ràng góc cạnh, tư thái rất tùy ý, nhưng, tại sao khi ngồi, cũng đều đẹp mắt như thế.
Cô ở chỗ đó nhìn, mãi mới lặng lẽ đi vào bên trong, lại nghe anh bỗng nhiên gọi cô lại: “Lâm tiểu thư."
1: Mạc Huệ Linh tìm tới cửa
Lâm Triệt đứng ở chỗ đó, quay đầu lại nhìn anh, nâng mặt lên nói: “Được rồi, chúng ta ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, anh cũng không cần gọi tôi là Lâm tiểu thư Lâm tiểu thư, nghe không quen."
Cố Tĩnh Trạch dừng một chút, sau đó gật đầu: “Được rồi, Lâm Triệt."
Anh nhìn cô: “Chuyện hôm nay, sau này sẽ không phát sinh nữa... Thật ra thì cô ấy cũng không thường tới đây, chẳng qua là trong lòng còn điều chỉnh xong cảm xúc."
"A, không có vấn đề gì, dĩ, cô ấy có tức giận cũng có thể hiểu được, đổi lại là tôi, tôi cũng không chịu nổi, chắc chắn sẽ tới kiểm tra xem tình địch ra sao, tôi hiểu, anh và cô ấy cứ sống chung thật tốt là được."
Cố Tĩnh Trạch cau mày, nhìn cô vội vàng giải thích như thế, ánh mắt sâu hơn mấy phần, sau đó, mới cúi đầu lần nữa.
Ngày thứ hai.
Lâm Triệt đi theo Du Mẫn Mẫn tới địa điểm thử vai.
Du Mẫn Mẫn lãnh đạm nói với cô: “Bộ phim truyền hình này là một phim thần thoại, chuyển thể từ tiểu thuyết, nền móng rất sâu, vai nam chính là Cố Tĩnh Dư, nữ chính là Mộc Phỉ Nhiên, bây giờ cô là một vai phụ trong đó, một pháp sư bắt quỷ, là một trong những nhân vật quan trọng, nếu như cô có thể thử vai thành công, khẳng định cô là rất tốt đối với sự nghiệp của cô."
Lâm Triệt gật đầu một cái, mặc dù trong lòng cảm thấy, nhân vật quan trọng như vậy, chắc sẽ không đến phiên mình, nhưng, cô cũng rất ít khi có cơ hội thử được nhân vật quan trọng như vậy, tất nhiên sẽ rất mong đợi.
"Cảm ơn công ty đã cho tôi cơ hội này." Cô nói.
Du Mẫn Mẫn nhìn cô thật xâu: “Không cần, cái này là chính cô tranh thủ được, thật ra thì tôi không dám ôm hy vọng quá lớn đối với cô, nhưng mà, nếu đã tới đây rồi, tôi hy vọng cô cũng có thể làm thật tốt."
Lâm Triệt gật đầu: "Được, tôi sẽ cố gắng, chị Du."
Thật ra thì Lâm Triệt cũng đã rất quen thuộc với việc thử vai này, cô đã cố ý thay một chiếc váy ngắn màu xanh lam, sạch sẽ gọn gàng đứng ở nơi đó chờ tới lượt.
"Người kế tiếp, Lâm Triệt."
Đạo diễn và mấy nhân viên làm việc ở bên trong nghe thấy tên, quét mắt nhìn tài liệu về Lâm Triệt, nhìn một cái, là một diễn viên chưa từng thấy bao giờ, ngược lại còn rất mới, nhưng mà, nhân vật quan trọng như vậy, hẳn là sẽ không để cho diễn viên mới đảm nhiệm mới đúng, xem ra cũng không biết là nhà đầu tư nào nhét vào.
Đạo diễn nghĩ cũng không quá ôm hy vọng, tiện tay cầm điếu thuốc lên hút.
Nhưng mà ngẩng đầu lên, nhưng khi liếc nhìn, thấy Lâm Triệt tiến vào, cúi đầu cung kính chào hỏi, sau đó, ngẩng đầu lên, ánh mắt giống như nước hồ, ánh đèn hắt vào gương mặt cô trắng như gốm sứ vậy, hàng lông mi thật dài, phía dưới là đôi mắt to tròn, môi hé mở rực rỡ như hoa, nhìn mà thấy rung động, khiến cho người ta không khỏi rạo rực trong lòng.
Ở nơi này, giải phẫu thẩm mỹ đã thành tập tục, diễn viên trẻ tự nhiên như vậy, thật là rất ít gặp được.
Ông bận bịu cúi đầu lật một trang tài liệu.
Lâm Triệt, 23, nữ, đã từng đóng phim, thậm chí không có tên tuổi, nên coi như là một người mới.
Nhưng mà, hình dáng linh hoạt kỳ ảo đứng ở nơi đó, thật là làm người ta đã nhìn thì khó quên được.
Khắp phòng cũng yên tĩnh lại, thật giống như một cây kim rớt xuống cũng có thể nghe được, mọi người chẳng qua là chú ý tới cô gái biểu tình linh hoạt kỳ ảo trên đài, toàn thân màu xanh lam, khiến cho người ta cảm thấy như nước hồ sâu thẳm, nhộn nhạo, không cách nào chạy khỏi.
Lâm Lị cũng đang tới thử vai, kéo rèm ra, nhìn Lâm Triệt trước mặt, chân mày nhíu lại, nhìn thêm phản ứng toàn trường, trong lòng không khỏi uất hận, dáng vẻ của cô hôm nay, thật bắt mắt khiến cho người ta căm hận.
Lúc nào dáng dấp tiểu tiện nhân này lại xinh đẹp như vậy.
Lâm Triệt hít sâu một hơi, sau khi đọc diễn cảm một đoạn hội thoại xong, tự nhiên trở lại bình thường không có gì lạ, cũng không lòng tin, ngẩng đầu lên, cô nhìn ánh mắt của mọi người, càng cảm thấy chột dạ, trong lòng không tự tin nghĩ, xem ra lần này lại xong rồi, nhưng, vốn cũng không hy vọng gì rồi mà, sau khi tốt nghiệp học viện mấy năm, những buổi thử vai như này cô đã tham gia vô số lần, sớm đã quen với thất bại.
"Đạo diễn, tôi kết thúc phần biểu diễn rồi."