Lâm gia.
Hàn Thái Anh nhìn Lâm Hướng Thiên gác điện thoại, vội vàng chạy tới hỏi: “Nó có trở về không?"
Lâm Hướng Thiên nói: “Trở về trở về."
Hàn Thái Anh lấy lòng đưa tay vuốt ngực Lâm Hướng Thiên: “Lão gia, ông nhất định phải nói một chút, để cho nó đồng ý cuộc hôn nhân này, Trình gia bỗng nhiên đi cầu hôn, tôi thật là bị dọa sợ, tôi không thể để cho Lâm Dư gả sang nhà đó, Lâm Dư là cô gái ưu tú như vậy, dáng dấp vừa đẹp, lại hiểu chuyện, làm sao có thể gả cho thằng ngốc Trình gia kia, nghe nói thằng ngốc kia đi tiểu cũng còn không cầm được, bọn họ như vậy chẳng phải là muốn Lâm Dư nhà chúng ta sang đó làm người giúp việc sao, Lâm Triệt này, vốn cũng là đứa trẻ ông phong lưu ở bên ngoài, nó không đi, thì còn ai đi nữa."
"Bà yên tâm." Lâm Hướng Thiên nói: “Tôi cũng không chịu nổi việc Lâm Dư đi chịu khổ, chẳng qua là, Lâm Triệt cũng là con gái tôi..."
"Được, vậy ý ông, ông vì Lâm Triệt, sẽ để cho Lâm Dư đi thu dọn cứt cho người ta? Lâm Hướng Thiên, vậy ông cũng quá không có lương tâm rồi, ban đầu ông cùng người khác sinh ra một cô con gái, tôi để cho nó sống tốt ở Lâm gia, nuôi nó lớn, tôi làm vậy dễ dàng sao, làm sao bây giờ trưởng thành, tôi muốn nó giúp tôi một chút như vậy, ông còn không cho, chỉ bằng bộ dạng này của nó, gả đến Trình gia, cũng là hưởng vinh hoa phú quý đi, đó là vinh hạnh của nó."
"Được rồi." Nhìn Hàn Thái Anh nhắc lại chuyện xưa, lại lải nhải không dứt, Lâm Hướng Thiên nhanh chóng chuyển đề tài: “Để nó đi, bảo nó đi là được, không phải sao."
Lâm Hướng Thiên do dự một chút, nhưng suy đi nghĩ lại, không để cho Lâm Triệt đi thì còn có thể để cho ai đi được nữa.
Trình gia thì không thể đắc tội, mặc dù con trai nhà đó là một kẻ ngu, nhưng dù gì thì nhà họ có tiền, Lâm Triệt gả qua đó quả thật không tính là bạc đãi.
Lúc này, bên ngoài, bà vú kêu một tiếng: “Lão gia, bà chủ, tam tiểu thư trở về rồi."
Bà vú nói với cô: “Ông chủ, bà chủ đang ở bên trong chờ cô đấy, đại tiểu thư phải thương lượng chuyện đính hôn, cô gia cũng tới rồi"
Lâm Triệt kinh ngạc nhìn bà vú: “Tần Khanh tới?"
Bà vú nói: “Đúng vậy, mới vừa đi vào, các người chân trước chân sau."
Trong lòng Lâm Triệt vui mừng, chạy vào trong.
Nhưng, lập tức lại dừng lại.
Bên trong, Tần Khanh đang đứng ở cửa hành lang cùng với Lâm Lị.
Thân mật dựa chung một chỗ, môi dường như cũng muốn dính vào với nhau, nhìn vào thật khiến cho người ta không muốn tới quấy rầy.
Lâm Triệt đứng ở đó, quên cả bước chân.
Lâm Triệt vừa muốn xoay người, lại cảm thấy một bạt tai đánh lại.
Trên mặt Lâm Triệt bị đánh đau rát, thiếu chút nữa ngã xuống đất.
Hàn Thái Anh tiến lên kéo cô đi vào bên trong.
Khép cửa phòng lại, Hàn Thái Anh quay đầu, trợn mắt nhìn, đưa ngón tay ra hung tợn chỉ vào mặt Lâm Triệt: “Tiểu tiện nhân không biết xấu hổ, mày đừng tưởng rằng tao không thấy vừa rồi mày đã làm gì, đó là chồng của chị mày, mày còn muốn mặt mũi hay không, ngay cả anh rể mình cũng dám câu dẫn."
Lâm Triệt đứng ở nơi đó, che gò má nóng rực của mình, cười lạnh nhìn Hàn Thái Anh: “Bác gái, nếu như tôi thật sự muốn câu dẫn anh ta, cũng sẽ không đứng ở chỗ đó nhìn đâu."
1: Chúng tôi nuôi cô, cô không báo đáp chúng tôi sao
"Cô..." Hàn Thái Anh bị cô chọc tức muốn nổ phổi, thấy Lâm Triệt muốn đi ra ngoài, liền kéo bả vai cô lại lần nữa, đẩy cô ngã xuống đất: “Cô không nhìn lại xem mình là thứ gì, nhà tôi nuôi cô lớn bằng từng này, đã là lòng dạ Bồ tát, không để cho cô và mẹ cô chết ở bên ngoài, bây giờ cô lại còn dám mạnh miệng cãi lại tôi, tôi đánh cô thì sao?"
Nhưng mà, những dấu vết rõ ràng trên cổ Lâm Triệt kia, xuất hiện ngay trước mắt lần nữa, rõ ràng đến độ khiến cho người ta cảm thấy gai mắt.
Hàn Thái Anh làm như phát hiện ra chuyện gì rất to tát vậy, kêu lên như kẻ điên: “Được lắm, Lâm Triệt, tôi cũng biết cô ở Lâm gia chúng tôi chính là không an phận, cũng giống như mẹ của cô, đi dụ dỗ đàn ông khắp mọi nơi, muốn dụ dỗ thì cô đi nơi khác mà làm, đừng có về nhà làm cả cái nhà này xấu hổ mất mặt, Tần Khanh là người thừa kế Tần gia, loại người đê tiện như cô có thể xứng sao, cậu ta cũng sẽ không thèm nhìn cô một cái đâu."
Lâm Triệt không hề cảm thấy một chút đau lòng nào khi bị bà ta đánh, nhưng mà, lại bởi vì những lời này của bà ta, mà không kìm được nỗi đau đớn trong lòng.
Nhưng Lâm Triệt lại cười lên, hừ một tiếng, chỉnh lại quần áo của mình, che bả vai lại, không để ý chút nào, chỉ vỗ vỗ quần áo trên người: “Nếu bà cảm thấy tôi không xứng, anh ta sẽ không thèm nhìn tôi một cái, vậy bà khẩn trương cái gì?"
Hàn Thái Anh nghe thấy tiếng động bên ngoài, Tần Khanh đang nói chuyện với Lâm Lị, tiếng cười nói của hai người, khiến cho bà có chút khẩn trương, lo lắng bị phát hiện, Hàn Thái Anh hạ thấp giọng nói, đến gần Lâm Triệt, hung hăng uy hiếp nói: “Đừng có giở trò trước mặt tôi." Bà ta suy nghĩ một chút, lại nói: “Một lát nữa người Hứa gia sẽ đến, dẫn theo cả người con thứ hai của bọn họ là Hứa Thiên Trình, đừng nói bác gái không nghĩ cho cô, cô cẩn thận gặp mặt cậu ta, ở nước C chúng ta thì Hứa gia cũng là người có mặt mũi, cô gả sang bên đó, có thể hưởng cả đời không hết phúc đâu."
Đôi mắt Lâm Triệt khẽ chuyển động một cái.
Làm sao mà cô không biết con thứ hai Hứa gia là ai.
"Bác gái, bác để tôi gả cho một người ngu?" Còn nói là vì cô? Lâm Triệt không thể tưởng tượng nổi cao giọng hơn.
"Thế nào, không vui?"
"Phải gả thì bác đi mà gả, tôi không phải đồ chơi cho các người lợi dụng!" Lâm Triệt nhanh chóng kéo cửa phòng ra.
Hàn Thái Anh nhìn thấy thế, liều mạng kéo cô lại.
Giờ khắc này cái gì Lâm Triệt cũng không thèm lo, quay đầu đẩy Hàn Thái Anh ra.
"Lâm Triệt, cô dám đi, tôi sẽ để cho cha cô ném tro cốt mẹ cô ra ngoài." Hàn Thái Anh chật vật té xuống đất, thở hổn hển kêu lên.
Lâm Triệt không để ý tất cả chạy một mạch đi.
Mà lúc này.
Cố Tĩnh Trạch nhanh chóng bị gọi về đại trạch Cố gia.
Chuyện này, quả nhiên đã được báo cáo cho mọi người ở Cố gia rồi, ông nội của anh, Cố Tiên Đức.
Cố Tĩnh Trạch giữ vững ý kiến của mình như cũ, nhìn Cố Tiên Đức trước mặt: “Ông nội, căn bản mẹ cũng không hề biết, cháu và cô gái kia cũng không phải là đôi bên tự nguyện, chẳng qua là một lần không may mà thôi."
"Tĩnh Trạch, sao cháu lại cố chấp như vậy, cháu suy nghĩ một chút, chẳng lẽ kết hôn với con bé lại khó chịu nổi như vậy sao, cháu còn vừa mới xảy ra quan hệ với người ta, chẳng lẽ cháu không hề nhớ đến cảm giác đó sao?"