⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Triệt sửng sốt hồi lâu mới phản ứng được, mẹ nó, anh ta lại không mặc quần áo!
Phía dưới dùng khăn tắm màu trắng vây quanh, lung lay như muốn rơi xuống, Lâm Triệt kêu thành tiếng theo bản năng, sợ hãi lui ra ngoài đồng thời bịch một tiếng đóng cửa lại.
Bên trong, Cố Tĩnh Trạch không vui cau mày, nhất thời có chút hối hận không nên dễ dàng đồng ý với người nhà, người phụ nữ anh yêu thích, là ưu nhã tự nhiên, thùy mị nhưng thoải mái hào phóng, có quy củ, lễ nghi, giống như Mạc Huệ Linh, nhưng, bây giờ, bởi vì một lý do không giải thích được, anh lại cưới người có hoàn cảnh sinh hoạt quá khác so với mình.
Nhưng mà, bây giờ quả thật cô đã là vợ hợp pháp của anh.
Lâm Triệt đứng dán tại cửa, che ngực mình, cảm giác trái tim đang nảy lên kịch liệt.      
Một màn lúc nãy lại xuất hiện ở trong đầu lần nữa.
Người đàn ông này thật quá hấp dẫn, vóc người hoàn mỹ khiến cho người ta nhìn mà muốn chảy máu mũi.
Nhưng Lâm Triệt cũng biết rõ, người đàn ông này cũng chỉ là sự cố thôi, mặc dù anh ta là chồng cô, nhưng, cũng chỉ là khế ước.
Cửa bị người kéo ra, Cố Tĩnh Trạch đã mặc quần áo chỉnh tề, mặc trên người một bộ đồ ngủ thanh nhã, thu lại một chút ác liệt trên người anh, chẳng qua người nhìn vào vẫn thấy lạnh lẽo khiến cho người ta phát rét như cũ.
Nhìn lướt qua Lâm Triệt, anh nói: “Cô còn muốn đi vào không?"
Lâm Triệt sửng sốt giây lát, vội vàng nói: “Thật xin lỗi thật xin lỗi, tôi đi vào."
Trước đó anh đã từng nói, sau khi bọn họ kết hôn, sẽ ở cùng một chỗ, chỉ là cô còn chưa thích ứng mà thôi.
Hai ba bước đã chạy vào trong phòng ngủ, dưới anh mắt lạnh lùng không đổi của Cố Tĩnh Trạch, đóng cửa lại.
Cô biết mới vừa rồi bản thân đã phản ứng quá kịch liệt, nhất thời bất đắc dĩ nói với anh: “Thật xin lỗi, mới vừa rồi tôi không phải cố ý dọa anh sợ, chẳng qua là... dù sao thì tôi vẫn còn không quá quen với việc tôi đã kết hôn rồi, bây giờ sống chung với anh trong một nhà, cho nên mới như vậy."
Ánh mắt Cố Tĩnh Trạch dừng lại trên khuôn mặt cô nhỏ nhắn trắng nõn của cô một chút, so với những người phụ nữ bình thường, làn da của cô trắng giống như là phát ra ánh sáng vậy, trơn bóng mềm mại giống như trẻ con, anh dừng lại một lúc, mới dời ánh mắt.
Nhìn về một bên, anh nói: “Tôi khoogn quan tâm trước đây cô có thói xấu gì, nhưng mà, tôi hy vọng cô ở chỗ này, trước tiên muốn thích ứng, thì phải học gõ cửa trước khi vào."
Lâm Triệt im lặng: “Đây là anh đang trách tôi không gõ cửa trước khi đi vào sao? Tôi cũng không biết anh lại không mặc quần áo, tôi cảm thấy hẳn là trước tiên anh nên quen với việc, bây giờ chỗ này còn có thêm một người nữa ở, không phải chỉ một mình anh, anh không nên tùy tiện ở trần chạy đi khắp nơi."
"Cô..." Ánh mắt Cố Tĩnh Trạch đen nhánh, bắn về phía người phụ nữ không nói lý lẽ kia.
Lâm Triệt chẳng qua là không nhịn được, vốn nghĩ thật tốt, muốn sống chung hòa bình, nhưng, người đàn ông này có một loại năng lực, nói bất kỳ lời nào cũng đều giống như có kim vậy, vô hình chung khiến cho quan hệ giữa hai người lại căng thẳng thêm lần nữa.
Cô chỉ chưa quá quen sống chung với anh mà thôi.
Cố Tĩnh Trạch quyết định không tiếp tục nói chuyện với loại phụ nữ này nữa, anh cầm chăn lên đi về phía ghế sa lon.
Lâm Triệt nhìn, vội nói: “Tôi ngủ ghế sa lon là được rồi."
1: Ngày thường sau khi cưới  
"Không cần." Anh ném chăn ra: “Tôi ngủ ghế sa lon, cô ngủ giường."
Anh tự xưng là một thân sĩ, hẳn là khiêm nhường.
Lâm Triệt đã quen chỗ nào cũng có thể ngủ, nhưng anh ở nhà lớn như vậy, sao có thể lại là người sẽ chịu ủy khuất được.
"Không quan trọng, tôi tới ngủ ghế sa lon là được, thật, ở nhà tôi cũng quen rồi, vóc dáng anh cao như vậy, nằm ghế sa lon sẽ không quen." Cô vừa nói, đã tới bên cạnh anh, chuẩn bị kéo cánh tay anh.
Nhưng mà, lúc còn chưa chạm đến, lại bị cùi chỏ của anh đập vào đỉnh đầu
Lâm Triệt ngã thẳng xuống đất, nhìn Cố Tĩnh Trạch cao lớn đứng ở nơi đó, tốt bụng bị coi là lòng lang dạ sói, cô muốn sống chung thật tốt, mới có thể khiêm nhường như vậy, nhưng anh là một người đàn ông, mới chạm vào anh một chút mà thôi, lại chê cô đến mức như vậy.
Cơn tức giận từ từ dâng lên, Lâm Triệt đứng dậy, quát: “Cố Tĩnh Trạch, anh điên rồi à, tôi tốt bụng tới ngủ ghế sa lon, anh không cảm kích thì thôi đi, anh như vậy là có ý gì."
Lông mày Cố Tĩnh Trạch dựng lên, cúi đầu vỗ chỗ trên cánh tay bị cô chạm qua, lạnh lùng nhìn sang người phụ nữ bên cạnh, giọng nói lãnh đạm như cũ: “Cô nhìn cho rõ đi, rốt cuộc là ai tạo thành tất cả những thứ này, bây giờ mới nói cô tốt bụng, hình như là hơi muộn rồi đi."
"Tôi... coi như là tôi bỏ thuốc anh, nhưng mà tôi cũng không thể để cho anh đụng ngã tôi, anh... anh không tự kiềm chế được nên mới lột ra, nhất định nhảy bổ vào người tôi, tôi còn thấy oan ức nữa." Nói tới chuyện này, cô càng chột dạ, nhưng, ngoài miệng vẫn không muốn chịu lép vế người đàn ông này chút nào.
Ai bảo anh ta vô lại như vậy.
"Cô..." Mặc dù nhất thời không hiểu rõ "lột" kia nghĩa là gì, nhưng mà, chỉ suy nghĩ một chút cũng đủ hiểu rõ, Cố Tĩnh Trạch hoàn toàn không tiếp nhận nổi, một người phụ nữ có thể dơ bẩn đến như vậy, mặt lạnh càng như băng sương đông cứng, ngón tay thon dài của anh chỉ ra cạnh cửa: “Cút ra ngoài!"
Lâm Triệt sửng sốt, cũng không biết rốt cuộc mình nghĩ như thế nào, nhất thời xúc động, đối đầu với anh.
Anh càng chê cô, cô càng cảm thấy giận, nhìn anh, cô trực tiếp nhảy lên phía sau lưng anh: “Ai nha, có con chuột, thật là đáng sợ, tôi sợ nhất con chuột."
Anh không phải chê cô sao, cô chính là càng muốn dính sát vào, tức chết anh.
Vẻ mặt Cố Tĩnh Trạch anh tuấn, lúc mùi thơm thân thể mềm mại sát tới, cả người chấn động, bản năng thân thể đi lên ỷ lại ở trên người phụ nữ.
"Buông ra!" Cánh tay dài bắt về phía sau, nhưng mà, hai khối mềm mại sau lưng, khiến cho anh cảm thấy trong thân thể như có một đốm lửa bùng lên, cả người đột nhiên cứng đơ ở nơi đó.
Mặc dù thân hình Lâm Triệt cao chừng 168 cm, nhưng trước mặt Cố Tĩnh Trạch cao chừng 190 cm, lại có vẻ nhỏ hơn rất nhiều, không giống với tay của đàn ông, thân thể phụ nữ mềm mại láng min như tơ lụa, uyển chuyển như nước chảy, quấn vòng quanh thân thể anh, tinh tế khéo léo như một con rắn vậy, anh phát hiện mặc dù cô rất cao, nhưng, lại thật sự rất gầy, ngón tay xanh nhạt nắm lấy cánh tay anh, xúc cảm hơi lạnh, lại khiến cho người ta thấy thoải mái.
Mà lúc này, sau lưng, cảm xúc về hai khối bông mềm mại kia càng ngày càng rõ ràng, thân thể lập tức không thể khống chế được lửa nóng.
Đáng chết, hẳn là thuốc đã tan lâu rồi rồi mới đúng...
Nhưng vì lý do gì mà thân thể còn nổi lên biến hóa rõ ràng như này.
"Không thả cũng không buông, có con chuột, tôi sợ con chuột..." Cô gắt gao ỷ vào anh, chính là không chịu buông tay.
⬅ Trước Tiếp ➡