⬅ Trước Tiếp ➡
 
"Đại thiết kế sư Mạnh!" Tô Vãn Hạ nhìn người đàn ông mặc bộ tây trang màu trắng, chậm rãi mở miệng.
 
Mạnh Xán quay đầu lại, nhìn thấy Tô Vãn Hạ, vẻ mặt vui mừng nói: "Summer!" Sau đó nhanh chóng đi về phía Tô Vãn Hạ.
 
Tô Vãn Hạ giơ ly rượu trong tay: "Xin chào, đã lâu không gặp."
 
"Quả thật đã lâu không gặp, từ lần trước gặp mặt ở nước Pháp đến bây giờ có hai năm rồi.  "
 
"Ừ, hai năm qua danh tiếng của  đại thiết kế sư Mạnh vẫn luôn không ngừng phát triển.  "
 
Mạnh Xán nhìn người con gái xinh đẹp trước mặt: "Nữ vương trong giới kiến trúc sư của chúng ta vẫn xinh đẹp vẫn mê người như vậy. "
 
Tô Vãn Hạ đánh anh ta một cái: "Sai rồi, anh phải nói càng ngày càng xinh đẹp, càng ngày càng mê người."
 
"Ha ha, đúng,  đúng,  càng ngày càng xinh đẹp, càng ngày càng mê người."
 
"Ha ha "
 
1: Dạ tiệc (3)
 
Cả hai đều là người Trung Quốc du học ở nước ngoài, một ở Pháp và một ở Anh, cùng chuyên ngành và tài năng giống nhau.
 
Ba năm trước từng có cơ hội hợp tác với nhau một lần, nên đã trở thành bạn tốt của nhau.
 
"Tôi vốn tưởng rằng lần này không gặp được cô, không ngờ cô cũng đã bay trở về." Mạnh Xán mỉm cười nói.
 
"Đúng vậy, đã nhiều năm không về, cũng nên trở về thăm cha mẹ."
 
"Vậy cô còn quay trở lại Anh không?"
 
"Tôi vẫn chưa bỏ việc ở bên Anh"
 
Mạnh Xán gật đầu như đã đoán biết trước.
 
“Lần này về nước, anh có về thăm nhà không?” Tô Vãn Hạ mỉm cười nhìn anh ta.
 
“Không kịp quay lại thành phố F, để lần sau vậy!” Mạnh Xán có chút thất vọng nói.
 
"Wow"
 
"Ồ! Whoishe?"
 
"Trời ạ, chẳng phải là..."
 
Trong lúc hai người đang nói chuyện, xung quanh vang đến tiếng sửng sốt, Tô Vãn Hạ không khỏi quay đầu lại nhìn, trên miệng vẫn còn nở nụ cười khi nói chuyện với Mạnh Xán.
 
Khi nhìn rõ nhân vật chính gây xôn xao thì nụ cười trên khóe miệng lập tức đông cứng lại, bàn tay cầm ly rượu khẽ run lên.
 
Cô chỉ cảm thấy máu trong người mình như đã đông lại, cơ thể dường như không còn là của chính mình nữa, như bị người khác điểm huyệt, đứng cứng đờ ngay tại chỗ.
 
Tim cô đập loạn nhịp, trong đôi mắt sáng như sao mai lóe lên một tia hoảng sợ và lo lắng.
 
Người bị đám đông vây quanh không giống như cảm giác quen thuộc trong tâm trí cô.
⬅ Trước Tiếp ➡