Mục Sơ Dương gật đầu, kéo cửa ghế sau ngồi xuống.
Nhìn thấy sắc mặt anh trai không tốt lắm, anh ấy quơ quơ tấm danh thiếp mà Tô Vãn Hạ cho anh tới trước mặt Mục Anh Thần, “Nhìn thấy không, nước ngoài vừa trở về đã gặp được người đẹp.”
Mục Anh Thần cũng không thèm nhìn, lạnh lùng quay đầu đi, ra lệnh cho tài xế phía trước: “Lái xe.”
Xe chuyển động, chậm rãi chạy, ngoài xe truyền đến tiếng nói vang dội của vệ sĩ: “Chào Mục thiếu! Tứ thiếu!”
Mục Sơ Dương nhìn biểu cảm trên mặt Mục Anh Thần, ra vẻ thần bí nói: “Anh, em nói cho anh biết, này mỹ nữ cùng ta giống nhau, cũng là vừa từ nước ngoài trở về đâu!”
Mục Anh Thần nghe anh ấy nói như vậy, nhíu mày càng sâu.
“Vẫn là một cô gái xinh đẹp , thế nào? Muốn em giới thiệu cho anh hay không.”
“Anh nói anh đã độc thân biết bao nhiêu năm rồi? Từ khi em xuất ngoại anh vẫn cô đơn, bây giờ mà vẫn còn một mình, anh à, không phải em nói chứ. Anh… . .”
Mục Sơ Dương đang lẩm nhẩm không ngừng, ánh mắt của Mục Anh Thần đảo qua, anh ấy lập tức ngậm miệng lại.
Nhìn anh ấy ngậm miệng lại, Mục Anh Thần cũng thu hồi ánh mắt, thân thể dựa vào lưng ghế sau, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Mục Sơ Dương nhún vai, cũng dựa vào lưng ghế, nhàm chán thưởng thức danh thiếp trong tay.
Lơ đãng liếc mắt nhìn ngoài cửa sổ, đột nhiên đôi mắt anh lóe lên, anh ấy bật ngồi dậy, nhanh chóng hạ cửa xe, kêu: “Hi! Tô Vãn Hạ! Tô Vãn Hạ.”
Đột nhiên, cổ áo bị người bắt lấy, kéo anh ấy về một phía.
Còn không đợi anh ấy phản ứng lại đây, chỉ thấy Mục Anh Thần lạnh lùng nhìn anh ấy: “Em vừa mới kêu ai?”
Vẻ mặt Mục Sơ Dương khó hiểu “Anh, anh làm sao vậy, anh buông em ra trước đã.”
“Anh hỏi em vừa rồi kêu ai hả?” Đột nhiên Mục Anh Thần rống to, có vẻ gấp gáp muốn biết.
“Em kêu Tô Vãn Hạ, chính là cô gái nhờ em giữ đồ dùm trong siêu thị, vừa rồi hình như em nhìn thấy cô ấy.”
“Ách, chính là cô ấy.” Mục Sơ Dương đưa tấm danh thiếp kia đưa tới trước mặt Mục Anh Thần.
1: Cô ấy thật sự đã về rồi
Hô hấp của Mục Anh Thần có chút hỗn loạn, chậm rãi buông cổ áo Mục Sơ Dương ra, nhận lấy tấm danh thiếp màu trắng bạc kia.
Trái tim không tự chủ được bắt đầu đập nhanh, ngón tay thon dài có lực cũng khẽ run lên, nhẹ nhàng đặt ánh mắt lên tấm danh thiếp trong tay.
Lúc thấy rõ tên trên danh thiếp, đôi con ngươi đen như hắc diệu thạch bỗng chốc co rụt, hai tay cũng dần dần siết chặt lại.
Lúc vừa nghe thấy Mục Sơ Dương thốt ra ba chữ Tô Vãn Hạ, trong lòng anh là nghi ngờ, không chắc lắm.
Nhưng sau khi nhìn thấy thông tin trên danh thiếp, anh vô cùng chắc chắn chính là cô.
Giám đốc thiết kế trang trí kiến trúc Hoa Mỹ nước Anh, thiết kế kiến trúc vẫn luôn là chuyên ngành cô yêu thích nhất, cũng chính là lý tưởng theo đuổi của cô.
“Ôi, đi xa rồi!” Mục Sơ Dương thở dài một tiếng kéo tâm tư Mục Anh Thần trở về.
Anh lặng lẽ nhìn chằm chằm tấm dánh thiếp mấy giây, thần sắc trong mắt không tên, sau đó rất tự nhiên bỏ danh thiếp vào trong túi mình.
Mục Sơ Dương một mặt nhức nhối nhìn Mục Anh Thần: “À thì anh cả này, tốt xấu gì cũng phải để em ghi lại số điện thoại chứ?”
Mục Anh Thần nhìn cũng không thèm nhìn anh ta, nhắm mắt lại.
Mục Sơ Dương nhìn vẻ mặt của anh cả nhà mình, trong lòng đã liệu định anh và vị Tô Vãn Hạ kia chắc chắn có quen biết nhau, lòng hiếu kỳ nhất thời chiếm cứ thần kinh não, sau khi về nhất định phải nghe ngóng dò la xem Tô Vãn Hạ này là ai mới được.
Tô Vãn Hạ dựa vào tuyến đường trong trí nhớ tìm đến nhà của Án Ức Nhu, lúc cửa nhà mở ra nhìn thấy từng gương mặt thân thuộc, một loại cảm giác ấm áp dang lên từ tận đáy lòng.
“Vãn Hạ, cậu cuối cùng cũng quay về rồi, mình nhớ cậu chết đi được cậu có biết không.”
“Sáu năm trước cậu đột ngột xuất ngoại, một xíu tin tức cũng không có, mình còn tưởng rằng cậu không bao giờ quay về nữa.” Án Ức Nhu nhào tới, gắt gao ôm chặt Tô Vãn Hạ, lải nhải không ngừng nghỉ.
Tô Vãn Hạ cười khổ, vỗ vỗ lưng Án Ức Nhu, “Được rồi, Ức Nhu, không phải mình đã quay về rồi sao.”
“Cậu chính là cái đồ không có lương tâm, nếu không phải hai ngày trước cậu đột nhiên nói sẽ trở về, mình còn cho rằng cậu đã sớm quên mất bọn mình rồi!”
Đáy lòng Tô Vãn Hạ thầm thở dài, sao cô không muốn trở về chứ, chỉ là thời gian không cho phép.