⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi bị nhốt trong không gian tối tăm cả tiếng đồng hồ, Tư Nghiên cuối cùng cũng nhìn thấy một người sống, cô không nghĩ nhiều mà vươn cánh tay mảnh khảnh của mình ra vòng tay qua cổ ôm lấy người đàn ông.
Bờ vai nhanh chóng ướt đẫm nước mắt của cô gái, Tùng Hướng Dương cau mày, khép hờ cánh cửa lại rồi đặt thân thể nhỏ bé ngồi trên ghế đẩu: "Nói cho tôi biết, chuyện gì đã xảy ra?"
Tư Nghiên cũng không biết.
Có quá nhiều người trong trường muốn bắt nạt cô.
Người đàn ông trước mặt cô buông ra, cô vội vàng muốn dán lại nhưng cái gai gỗ đâm vào càng đau hơn, Tư Nghiên không kìm được mà kêu lên.
"Em bị thương sao?”
Nhìn thấy vẻ mặt nhịn đau của Tư Nghiên, Tùng Hướng Dương bèn ngồi xổm xuống, dưới ánh sáng của đèn pin thấy một chiếc gai gỗ dài 2cm cắm vào ngón chân trắng nõn.
"Chịu đựng một chút."
Tùng Hướng Dương lấy trong túi ra chiếc kẹp, nhưng bởi vì vừa nãy Tư Nghiên lộn xộn khiến cái gai càng cắm sâu vào máu thịt, mỗi lần Tùng Hướng Dương động vào đều khiến Tư Nghiên co quắp đau đớn.
Nếu cứ tiếp tục như vậy thì buộc phải đến bệnh viện.
Tùng Hướng Dương cau mày, một tay anh đưa lên dọc theo bắp chân của Tư Nghiên, trượt lên xuống nơi đang che lấp kia.
Cơ thể của Tư Nghiên đột nhiên đông cứng lại.
Khác với sự đau đớn của ngày hôm qua, bây giờ những ngón tay thô ráp đang cọ xát vào lỗ nhỏ của cô qua lớp vải, hơn nữa những ngón tay còn ấn mạnh vào hạt đậu mật kia, cô khẽ rên lên theo bản năng che lấy miệng.
Cô siết chặt chân mình, nhưng không thể ngăn bàn tay của người đàn ông khẽ xoa nắn.
Trong cơn tê dại, Tư Nghiên cảm thấy có thứ gì đó sắp trào ra, cô xấu hổ vô cùng bèn thì thào: "Chú ơi, đừng sờ nữa!”
Tùng Hướng Dương bật cười: "Tôi tên là Tùng Hướng Dương, không phải chú.”
Thấy Tư Nghiên căng thằng nên anh thở dài, "Gọi là anh đi."
Để tránh bị người khác làm khó dễ nên Tùng Hướng Dương đặc biệt khiến bản thân trông trưởng thành hơn, nhưng anh vẫn luôn bị gọi lớn hơn tuổi như vậy. Luôn luôn dễ dàng sinh ra chút cảm giác không dám đắc tội.
"Anh Tùng ..." Tư Nghiên nhẹ nhàng gọi, nhưng khi cô vừa nói thì bàn tay trên qυầи ɭóŧ của cô đột nhiên ấn mạnh, làm cảm giác như bị điện giật.
"A"
Tư Nghiên kêu lên một tiếng, mà khóe mắt cũng tràn ra nước mắt, lúc này Tùng Hướng Dương nhanh chóng rút mảnh gỗ nơi ngón chân cô ra.
“Được rồi, không có chuyện gì rồi.” Tùng Hướng Dương vỗ vỗ lên bả vai Tư Nghiên: “Bây giờ nói cho tôi biết đã có chuyện gì xảy ra?”
Tư Nghiên yếu ớt nằm trên băng ghế dựa vào tường, một luồng sáng trắng dường như lóe lên trước mặt cô, khiến đầu óc cô trở nên trống rỗng.
Qυầи ɭóŧ của cô ướt thành mảng lớn, dính vào hoa huyệt thật khó chịu, một mùi tanh tưởi len lỏi trong không gian nhỏ hẹp, làm côn ŧᏂịŧ bên dưới của Tùng Hướng Dương cũng dựng đứng lên.
"Em cũng không biết, chỉ là bị giam ở đây."
Tư Nghiên không biết nguy hiểm đang cận kề, cô có thể cảm nhận được nhiệt độ của người đàn ông bên cạnh mình nóng lên nên không tự chủ được muốn dán vào.
“Thật không?” Người đàn ông trả lời một cách khó nhọc.
Tư Nghiên gật đầu, cơ thể đột nhiên trống rỗng, bị người đàn ông ôm lấy đầu gối, dưới lớp qυầи ɭóŧ là côn ŧᏂịŧ vốn đã dựng thằng đứng, Tư Nghiên đột nhiên hoảng sợ vì độ nóng rực của nó.
"Đừng ... Em đau ..." Giọng Tư Nghiên đã như muốn khóc.
"Không có đi vào, để cho tôi cọ," Tùng Hướng Dương xoa xoa cái mông nhỏ của cô, "Tôi không thế cứ như vậy mà đi gặp giáo viên của em.”
Qua lớp qυầи ɭóŧ, Tư Nghiên chỉ cảm thấy côn ŧᏂịŧ khiến cô đau đớn đang háo hức chờ đợi, mỗi khi Tùng Hướng Dương ưỡn người về phía trước, cô luôn kẹp chặt hoa huyệt và nâng eo lên, nhưng cô chỉ giữ được vài giây, sau đó lại hạ xuống.
Thay vào đó lại như nghênh đón hùa theo anh
Khí nóng của người đàn ông phun lên cổ Tư Nghiên, sau lưng cô là một thân thể rắn chắc cường tráng.
“Ư —” Giọng nói cộc cần giống như một con thú ẩn mình trong bóng tối làm Tư Nghiên không khỏi có chút sợ hãi, lại nhích lại gần người phía sau
Người đàn ông ôm lấy cô, mà Tư Nghiên cũng dần thả lỏng trong vòng tay ấm áp đó.
⬅ Trước Tiếp ➡