Hạ Tiếu hôm nay có hẹn với Trần Tư Bắc, từ sau lần chơi nhau tơi tả ở vườn trường đến giờ hai người chỉ thỉnh thoảng nhắn tin chứ không có dịp gặp mặt. Một phần vì Trần Tư Bắc bận đại diện trường tham gia thi đấu giải bóng rổ cấp thành phố, phần còn lại là vì Hạ Tiếu không hề thiếu ong bướm vây quanh nên cũng không tỏ ra vồ vập gì cả.
Nghĩ đến tư vị hấp dẫn của dân chơi thể thao, Hạ Tiếu thấy nóng hết cả người, cô quyết định mặc một chiếc áo hai dây chỉ dài vừa đủ ôm lấy ngực, kết hợp với quần jean ôm sát vòng ba nảy nở cùng đôi chân thon dài. Bộ đồ ôm sát khoe triệt để đường cong hút mắt của Hạ Tiến khiến cho Trần Tư Bắc nhìn cô như sói đói, ánh mắt nhiệt tình như tóe lửa.
Hai người hẹn nhau ở một nhà hàng Nhật vừa kín đáo lại yên tĩnh, nhân viên phục vụ vừa rời đi thì Trần Tư Bắc đã không nhịn được mà kéo Hạ Tiếu ngồi vào lòng mình, môi lưỡi dây dưa trêu đùa vành tai cô.
- Ưm, đừng…. bên ngoài có người.
Hạ Tiếu ưỡm ờ tỏ vẻ từ chối nhưng Trần Tư Bắc đã được nếm qua tư vị dâʍ đãиɠ của cô nên thừa hiểu bản tính thật sự của hoa hậu giảng đường là gì. Một tay anh xoa bóp bộ ngực nửa kín nửa hở, tay còn lại di chuyển xuống vị trí tư mật kia, cách một lớp quần Jean cũng không ngăn được anh ta khi nặng khi nhẹ chơi đùa hoa huyệt. Rất nhanh cả người Hạ Tiếu đã như chảy thành nước, bám dính lên người Trần Tư Bắc.
Cả hơn nửa tháng nay Trần Tư Bắc phải tích cực tập luyện để tham gia thi đấu, đã sớm thèm đến mức sắp nghẹn, khó khăn lắm mới kết thúc quãng thời gian bận rộn, lần này anh nhất định phải hảo hảo hưởng dụng cô để bù đắp cho chuỗi ngày chay tịnh của mình. Đồ ăn đầy ắp ở trên bàn nhưng cả hai người đều không ai để ý đến, cái họ muốn ăn chính là thứ khác chứ không phải những món tinh xảo kia.
Sợ cô đói bụng nên Trần Tư Bắc đút cho cô một miếng sushi, Hạ Tiếu vươn đầu lưỡi đón lấy món ăn, cái lưỡi đỏ đỏ hồng hồng liếʍ một vòng quanh bờ môi đỏ mọng như kɧıêυ ҡɧí©ɧ người đến chiếm đoạt khiến cho động tác cởϊ qυầи áo của Trần Tư Bắc càng thêm gấp gáp. Tuổi trẻ khi thịnh khiến cho anh dễ dàng kích động, bế Hạ Tiếu ngồi lên chân mình, thân dưới khẽ động một cái khiến dươиɠ ѵậŧ thuận lợi tiến vào nơi sung sướиɠ.
Tiếng rêи ɾỉ của cả hai đều bị đối phương nuốt lấy, nụ hôn cuồng nhiệt khiến cho nước bọt tràn cả ra ngoài nhưng không một ai để ý. Bàn ăn tràn ngập hương vị sắc tình, mùi thức ăn hòa cùng mùi vị da^ʍ mĩ khiến cho bầu không khí như cũng nóng hơn hẳn. Trần Tư Bắc rất quan tâm đến cảm nhận của Hạ Tiếu, lực đạo dưới thân khống chế vô cùng tốt khiến cho cô sung sướиɠ nhưng lại không quá mệt mỏi, thỉnh thoảng còn được đút cho đồ ăn ngon. Cả hai cái miệng đều được đàn ông chăm sóc, cô quấn rịt lấy người anh vừa ỷ lại vừa mềm yếu như một tiểu yêu tinh chỉ biết hưởng thụ. Dáng vẻ kết hợp của lười biếng và dâʍ đãиɠ này khiến cho đàn ông bất cứ ai nhìn thấy cũng phát cuồng muốn lao vào hưởng thụ.
Rất ít khi Hạ Tiếu trải qua một lần ân ái nhẹ nhàng cảm xúc như thế này, một khi đã ngứa ngáy thì cô luôn tìm cách khiến cho đàn ông lao vào mình như một con sói đói, lần này đổi vị vô tình lại mang đến cho cô sự hưởng thụ mới mẻ vô cùng. Hai người họ đã giao lưu với nhau từ trước, tình cảm cũng đã được xây dựng từ từ, cảm giác khi côn ŧᏂịŧ và hoa huyệt kết hợp vừa ân ái lại có chút nồng nàn như một loại thuốc kí©ɧ ɖụ© vô cùng hữu hiệu.
Khác với tưởng tượng của cô, Trần Tư Bắc vuốt ve bầu ngực Hạ Tiếu như mơn trớn, nếu không tinh tế cảm nhận chỉ sợ chính cô cũng không phát hiện được bàn tay của anh đang chu du đến nơi nào trên người mình, thế nhưng làn da lại luôn chìm đắm trong cảm giác được ai đó xoa nắn một cách kỳ diệu. Hai người ăn ý không một ai nói gì, chỉ có tiếng rêи ɾỉ nho nhỏ pha cùng những lần thở dốc khó kiềm nén như nhạc đệm cho lần ân ái này. Mãi cho đến khi cả cơ thể cô đã căng tràn cực hạn, Trần Tư Bắc mới tăng nhanh tốc độ di chuyển, đã nhanh lại còn mạnh, chọc đúng điểm mẫn cảm bên trong l*и nhỏ của Hạ Tiếu khiến cho cả hai lêи đỉиɦ cùng một lúc. Nước sữa giao hòa khiến cho hai người đê mê chìm đắm, ôm chặt lấy nhau không muốn buông.
Trần Tư Bắc đợi Hạ Tiếu nghỉ ngơi đủ mới giúp cô mặc quần áo lại, anh lấy khăn giấy lau dọn sạch sẽ cho cô kỹ càng rồi mới rót cho cô một ly trà nóng:
- Uống chút nước ấm cho thanh họng đi.
Còn lý do vì sao cần thanh họng thì không cần ai nói Hạ Tiếu cũng tự hiểu, cô đỏ mặt ngại ngùng nhấp từng ngụm trà nhỏ, đến khi uống xong ly trà thì đã thấy Trần Tư Bắc gắp rất nhiều món ăn bỏ vào chén cho cô. Khi nãy vừa làʍ t̠ìиɦ anh ta vẫn thỉnh thoảng đút đồ ăn cho mình nên Hạ Tiếu không đói lắm, thế nhưng cảm giác được ai đó chăm sóc vẫn khiến cô hưởng thụ không thôi.
Tìиɧ ɖu͙© quả là phương thức khiến cho nam nữ gần gũi nhau nhanh nhất, hai người mới biết nhau một thời gian đã có thể thoái mái cùng nhau ăn uống mà không một chút ngại ngần.