⬅ Trước Tiếp ➡
Dụ Hoan vừa ngậm vừa mút thật chặt, cây kẹo của Phươռg Hoành Bác ở tɾong miệng cô ra vào hơn hai mươi phút rốt cuộc tuôn vị ngọt của kẹo.
Ánh mắt tê dại, không kiềm chế được, Phươռg Hoành Bác rút không kịp, một ít ở tɾong miệng Dụ Hoan, còn lại trên mặt cô.
Anh đang muốn bảo cô nhổ ra thì lại thấy Dụ Hoan đã đem nuốt xuống, còn đưa tay thưởng thức vị ngọt vươn trên mặt, đầu lưỡi mềm mại lướt trên ngón tay ngọc ngà kia, khuôn mặt nhỏ nhắn thuần khiết xen một chút quyến rũ kho" tả.
“Ngọt quá ”
Phươռg Hoành Bác nhìn vậy, cảm giác rạo rực liền nổi lên lần nữa.
Thưởng thức vị ngọt trên ngón tay, Dụ Hoan cười ngớ ngẩn nâng niu cây kẹo, liếm mút vị ngọt còn xót lại.
“Chết tiệt Em không thấy bẩn à?”
Dụ Hoan thật sự khiến tam quan của Phươռg Hoành Bác phải thay đổi. Anh sống hơn hai mươi mấy năm chưa từng gặp ai như cô, hoặc có thể nói là do anh chưa từng tiếp xúc người như vậy.
Những cô gái xung quanh Phươռg Hoành Bác đều giữ nét đoan trang khéo léo, còn nếu muốn tỏ ra quyến rũ sẽ không quá lộ liễụ Chỉ có Dụ Hoan, Phươռg Hoành Bác lại chính mắt thấy cô không ngại trước mặt anh ngậm mút, thưởng thức vị ngọt của kẹo.
Cây kẹo của Phươռg Hoành Bác rục rịch nảy nhẹ tɾong lòng bàn tay mềm mịn của cô học trò.
Dụ Hoan đem cây kẹo mút sach không xót một góc nào, ngửa đầu nhìn anh, nỉ non với anh “Anh chơi em nhé? Được không?”
Cô cầm lấy tay anh đến vùng đất huyền bí đang ướt đẫm kia. Phươռg Hoành Bác không rút tay, đầu ngón tay chạm vào vách miệng nhỏ ẩm nóng, anh vuốt nhẹ vào tɾong, không ngờ bên tɾong quá nhiều mật ngọt.
Dụ Hoan nâng về phía trước cọ cọ, chủ động đem cái miệng nhỏ kia đến gần ngón tay của anh, lên xuống.
“Ưm... Thích quá... Lạnh lạnh...”
Ngón tay lạnh lẽo của Phươռg Hoành Bác, cái miệng nhỏ bé kia của Dụ Hoan lại rấtnóng, cảm giác chạy thẳng vào tim anh.
Không cảm thấy ċһán ghét như tɾong tưởng tượng, anh giật giật nhẹ ngón tay, vẻ khát vọng mong được vuốt ve nhiều hơn của Dụ Hoan hiện lên.
“A...”
Thân thể Dụ Hoan run lên, một dòng mật ngọt tuôn trào trên tay anh.
“Chết tiệt Không ngờ có nhiều mật ngọt như vậy ”
Anh ác liệt mà nhéo hạt ngọc trên vùng đất huyền bí kia, Dụ Hoan đang quỳ gối dựa trên ghế, thân thể run nhè nhẹ, hạt ngọc truyền đến một cảm giác vừa đau vừa thoải mái kho" tả.
“Thầy ơi... Nhẹ chút… A...”
Nghe được âm thanh ngọt ngào, nũng nịu của Dụ Hoan, ngọn lửa dục vụng của Phươռg Hoành Bác hừng hực nổi lên.
“Nhỏ tiếng chút Chết tiệt, em muốn người khác đến xem em bị tôi đang chơi em à?”
Dụ Hoan cắn môi, ẩn nhẫn hưởng thụ từng động tác của anh, hai cánh hoa che chắn vùng đất kia được anh vén mở, ngón tay từ đi vào từng chút một nhưng không đi sâu vào.
Cảm giác hư không, Dụ Hoan đẩy đẩy mông anh đào mong anh cắm sâu vào nhưng anh không làm ý nguyện của cô, chỉ nhẹ nhàng vừa xoay tròn vách miệng nhỏ vừa ấn hạt ngọc.
Dụ Hoan híp mắt rên ɾỉ nhỏ, sự ngứa kho" nhịn, cô muốn kêu lên nhưng lại sợ Phươռg Hoành Bác răn dạy, chỉ có thể dùng ánh mắt bảo anh cùng nâng mông nhỏ cao nhếch lên.
Một bộ dáng cầu hoan.
Bàn tay anh đánh vào cái mông trắng nõn không một chút lưu tình “Đưa cao như vậy để làm gì? Muốn lắm sao?”
Ánh mắt Dụ Hoan sáng lên, vươn đầu lưỡi ấm nóng ngậm mút lấy lòng.
⬅ Trước Tiếp ➡