⬅ Trước Tiếp ➡

đèn, ánh sáng trong phòng lập tức trở nên tối mờ.
Cậu nằm bên cạnh cô, bàn tay lớn vuốt ve cái bụng phồng lên của cô.
Thật giống mang thai Đồ dâm đãng Bên trong đều là nước tiểu của cậụ Thật dâm "Chủ..
chủ nhân." Lâm Ấm hỏi "Ngày mai tôi muốn về trường học.." Ý nói là, cầu xin cậu đừng giày vò cô nữa.
Mau buông tha cô đi Hà Trạch Thành cười lạnh một tiếng "Mấy ngày nữa là nghỉ hè rồi, em đến trường làm gì?
Ngoan ngoãn ở chỗ tôi thôi " "Nhưng mà tôi..
tranh của nô lệ.." "Tôi sẽ đi nộp cho em Em yên tâm, không có khả năng thất bại đâụ" "Nhưng mà..
nô lệ đã nói phải trở về với người nhà rồi.." Cô còn giãy giụa, cầu xin cậu mau buông tha cho mình.
Hà Trạch Thành chẳng kiên nhẫn nổi nữa, trực tiếp bóp cổ cô hung ác nói "Em thật sự cho rằng tôi chưa từng điều tra gia đình em sao?
Ba mẹ em quanh năm suốt tháng chẳng về được mấy lần, em còn muốn về nhà à?
Tôi thấy em là đang muốn chết mà " Sức lực trên tay cậu càng lúc càng lớn, Lâm Ấm sợ, vội vàng khàn giọng cầu xin tha thứ "Xin lỗi chủ nhân Nô lệ sai rồi..
"Ha ha, sai thì phải chịu phạt " Cậu cắn tai cô.
Lâm Ấm rùng mình một cái "Trừng..
trừng phạt gì ạ?" "Chát" Cậu vỗ mạnh lên bụng cô "Một nô lệ như em có tư cách hỏi trừng phạt gì à?
Đáp ứng cho tôi là được rồi Nghe hiểu không?" Bụng vốn căng tức, giờ lại càng đau hơn.
Lâm Ấm vội vàng gật đầu "Nô lệ biết, nô lệ biết ạ " Hà Trạch Thành liếm rãnh sau răng "Trừng phạt thế nào ngày mai nói tiếp, hiện tại ngoan ngoãn ngủ với chủ nhân của em thôi, biết chưa?" "Vâng thưa chủ nhân." Cô cắn chặt môi dưới của mình, nhịn không được bật khóc.
Bỗng nhiên một thứ ấm nóng chạm lên mặt cô.
Hà Trạch Thành liếm nước mắt của cô "Nước mắt của em cũng là của tôi, không có lệnh của tôi thì không cho phép chảy ra " "Đồ dâm đãng, đừng cho rằng tôi không biết em mong chờ bị phạt, em trời sinh là đồ dâm đãng muốn bị tôi chịch, giả vờ cái gì mà giả vờ " Lâm Ấm nuốt nước bọt, bị cậu mắng từng tiếng đồ dâm đãng, phía dưới lại có phản ứng.
Có lẽ cậu nói đúng, cô trời sinh là đồ dâm đãng Hà Trạch Thành sờ bụng cô, khiêu khích hỏi "Trong này là cái gì?" Lâm Ấm túm chặt drap giường dưới thân.
"Nước..
nước tiểu của chủ nhân." "Ở bên trong sướng không?" "Sướng ạ.." Cô sao dám nói không sướng "Sướng thì phải cố gắng hưởng thụ biết chưa?
Về sau cơ hội này còn rất nhiềụ" Nói xong, vỗ lên cái bụng lồi lên của cô.
Lâm Ấm cắn răng nhắm mắt lại "Chủ nhân..
nô lệ khó chịụ." Cầu xin cậu đừng vỗ nữa "À khó chịu hả?" Hà Trạch Thành lại xấu xa ấn ấn xuống, Lâm Ấm trực tiếp kêu ra tiếng.
"Chủ nhân cầu xin ngài..
nô lệ thật sự khó chịu " Thật sự căng tức rất khó chịu Trong bụng đều là nước tiểu của cậụ Nghĩ tới đều là những thứ ấy, cô lại có phản ứng đáng xấu hổ.
"Khó chịu cũng phải chịu " Hà Trạch Thành gầm nhẹ, bỗng nhiên trở nên hung hãn "Bất luận là hạnh phúc hay đau khổ thì đều là tôi cho em Em không chịu được thì cũng phải chịu cho tôi " Lâm Ấm muốn khóc, lại cắn răng không dám lên tiếng.
"Mồm đâu rồi?" Trong đêm tối, ngữ khí lạnh lùng của cậu cực kỳ chói tai.
"Vâng..
chủ nhân " Hà Trạch Thành cười


⬅ Trước Tiếp ➡