Chương 4
tay tuốt cây gậy thịt, chẳng bao lâu sau, cái thứ còn chưa mềm xuống kia lại đứng thẳng lên, thẳng tắp chĩa vào mặt cô.
Lâm Ấm muốn thoát khỏi trói buộc của cậu, đẩy chân cậu để thoát ra, uất ức cắn môi dưới "Tôi không muốn Cậu thả tôi ra, thả tôi ra đi mà, xin cậu đấy " Cô không chịu nổi, cô chưa từng bị đối xử như vậy "Đi được hay không cũng không phải do cậu nói " Một tay Hà Trạch Thành nắm chặt cổ cô, ánh mắt hung ác "Ngoan ngoãn để cho tôi chịch Còn dám nói một câu, tôi chịch chết cậu ở chỗ này đó tin không " Vẻ mặt cậu dữ tợn, không hề giống nói láo, hoàn toàn mất hết phong độ chàng trai ánh nắng, khiến người ta sợ hãi.
Lâm Ấm túm chặt cánh tay của cậu, hô hấp khó khăn, mắt khép lại.
Ai tới cứu cô với, cô không muốn ở chỗ này Ai tới cứu cô với Nhìn ra vẻ không muốn trong mắt cô, Hà Trạch Thành phẫn nộ nghiến răng, bàn tay đưa vào giữa hai chân cô, bất chấp cô giãy giụa, trực tiếp kéo quần lót viền tơ xuống, lần vào giữa khe hở ở nơi mềm mại kia, ngón tay thon dài cắm thẳng vào.
"Không muốn " Lâm Ấm khàn giọng thét lớn, nơi đó chưa từng bị người khác chạm vào, ngay cả chính cô cũng chưa từng chạm vào Không có dịch thể ướt át khiến ngón tay cậu không đi nổi nửa bước, Hà Trạch Thành xoa hạt châu phía trước của cô, còn cắn vào núm vú trên người cô, không ngừng mút ra tiếng vang chùn chụt.
Lâm Ấm xấu hổ đỏ mặt, đẩy đầu của cậu, làm thế nào cũng chẳng có chút xê dịch.
Phản ứng sinh lý theo bản năng của thân thể xuất hiện, ngón tay cậu không ngừng ra vào trong cơ thể cô.
Cô cắn chặt môi dưới, không để cho mình phát ra âm thanh gì.
Hà Trạch Thành ngẩng đầu, nhìn núm vú màu hồng đã cứng lên, cười nhạo "Quả nhiên cậu cũng rất thoải mái phải không?
Đồ dâm đãng, núm vú đã cứng, bên dưới cũng có nước " Không phải, không phải đồ dâm đãng Đừng nói cô như vậy, cô không phải đồ dâm đãng Hà Trạch Thành mút núm vú hồng hào của cô, không ngừng liếm láp xung quanh nó rồi lại dùng răng nhay nhay, giày vò Lâm Ấm khóc ra tiếng.
"Tôi cầu xin cậu đừng như vậy..
cậu thả tôi ra có được hay không, tôi sẽ không nói chuyện này ra đâu, cầu xin cậu thả tôi ra " Ngón tay Hà Trạch Thành khuấy đảo bên trong tiểu huyệt cô "Chuyện đó không phải cậu nói là được, ngoan ngoãn để cho tôi chịch, chờ một lúc cậu sẽ thích cảm giác này, về sau mỗi ngày còn chổng mông cầu xin tôi chịch Thấy bên dưới đã nhiều nước, Hà Trạch Thành thả lỏng cổ cô ra, chạm ngón tay dính dâm dịch lên gương mặt khóc như mưa, vô cùng đáng thương.
Cậu cười dâm đãng, xoa gậy thịt rồi chuẩn bị thúc vào, ai ngờ Lâm Âm nắm bắt thời cơ, lập tức đứng lên muốn chạy.
Cô muốn chạy, cô không thể thất thân ở chỗ này Không thể Tuyệt đối không thể Vẻ mặt Hà Trạch Thành dữ tợn, trực tiếp túm bắp đùi cô kéo lại, dứt khoát đỡ gậy thịt thúc một cái đến cùng.
"Á " Một cơn đau đớn như bị xé rách từ thân dưới Lâm Ấm truyền đến.
Cảm giác phá vỡ lớp màng kia rất sung sướng, khiến cậu nhịn không nổi thở dài một tiếng.
Cô bé dưới thân vừa rồi mới biến thành phụ nữ còn đang không ngừng giãy giụa, giống như quyết tâm muốn chạy trốn.
Điều này khiến cậu mất hứng "Chát" Bàn