⬅ Trước Tiếp ➡
Xoay người lại nhìn thì thấy có một chàng trai cao lớn đang đứng cười xấu xa ở sau lưng cô.
"Sao anh lại tới đây?" An Dịch cười nhạt.
"Em nói xem? Gọi điện thoại cho em thì em không nghe, anh còn tưởng rằng anh bị em đá rồi đấy." Triệu Tiệp mặc một bộ đồ jean, hơi thở thanh xuân của thiếu niên không ngừng toả ra trong không khí.
"Không phải em đi học múa à, lo lắng cái gì cơ chứ." Thỉnh thoảng An Dịch lại đảo mắt nhìn chung quanh một cái, cô sợ Chu Hậu Đông đột nhiên xuất hiện.
"Em nhìn gì thế?" Triệu Tập nổi ý xấu, vươn tay ôm An Dịch vào trong ngực.
"Có người kìa! Anh đừng làm như vậy." An Dịch giãy dụa, cô bối rối mà vỗ vào lưng của thiếu niên, bởi vì sau lưng cậu ta là chiếc xe quân đội màu đen bắt mắt đang tiến vào tầm mắt cô.
"Có người thì làm sao nào? Bạn trai bạn gái không được ôm nhau à?" Triệu Tiệp ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của An Dịch, đầu dựa vào trên vai, với chiều cao một mét tám lăm thì chỉ đành cong người mới có thể ôm chặt cô, hành vi thân mật như vậy làm cho sắc mặt của Chu Hậu Đông đang ngồi trong xe biến thành màu đen.
"Bố em tới." An Dịch vừa mới nói xong, Triệu Tiệp đã nhanh chóng buông cô ra, xoay người nhìn người đàn ông đang đen mặt đi đến.
"Ch.. Chú." Bỗng nhiên bị người lớn trong nhà bắt gặp cảnh yêu sớm, cho dù bình thường da mặt có dày tới mức nào thì giờ cũng cảm thấy xấu hổ, Triệu Tiệp cẩn thận quan sát người đàn ông, nói lắp.
Chu Hậu Đông nghiêm mặt, anh bước xuống xe, không hề để ý đến cậu thanh niên mà chỉ nhìn về phía An Dịch: "Đi thôi, nên về rồi, mẹ cháu nấu cơm xong rồi."
An Dịch cũng không dám nhìn Triệu Tiệp, cô cúi đầu, chầm chậm bước đi rồi chui vào trong xe.
Triệu Tiệp xấu hổ vuốt mũi một cái, cậu ta ở lại cũng không được, mà đi cũng không xong, chờ xe của hai người đi rồi mới thở dài nói: "Bố vợ này cũng không dễ gần chút nào."
Trên xe, An Dịch không dám nói gì, chỉ cúi đầu nghịch điện thoại, dáng vẻ lúc nãy của người đàn ông này thật đáng sợ, giống như muốn đánh Triệu Tiệp một trận vậy, trước giờ cô chưa từng thấy dáng vẻ như vậy ở người đàn ông này.
Chu Hậu Đông cũng không rõ tại sao mình lại tức giận, vừa nãy nhìn thấy cô bị người khác ôm, anh bỗng muốn xông lên, đấm mạnh một cái, thế nhưng ngại một nỗi mình là bậc cha chú, lại đi so đo với một tên nhóc vắt mũi chưa sạch thì còn gì là mặt mũi?
"Hiện giờ cháu nên lấy việc học làm trọng." Lúc sắp về đến nhà, Chu Hậu Đông không nhịn được mà nói một câu.
"Đó là bạn học của cháu." An Dịch co người lại, cô nhét điện thoại vào túi rồi giải thích.
"Thật không?" Chu Hậu Đông không tin.
"Thật." Xe tắt máy, An Dịch ngẩng đầu, cô đối diện với ánh mắt của người đàn ông.
"Mẹ cháu có biết chuyện này không?" Chu Hậu Đông cho rằng trẻ con bây giờ trưởng thành quá sớm, mới có tí tuổi mà đã yêu đương.
"Chú Chu!" An Dịch cao giọng, nói tiếp: "Đây là chuyện của cháu."

⬅ Trước Tiếp ➡