Chương 17
"Em là nước sao? A? Ân... Thực mẹ nó nhanh A... Chờ tôi cùng nhau Ách... Ân..."
Vượt Minh quyết định không nhẫn nại nữa, cúi người ôm lấy Hà Cửu Vi bắt đầu kịch liệt run rẩy thân thể.
"A a a a "
Nhanh chóng mãnh liệt chọc mấy chục cái, rốt cục cũng bắn ra tinh dịch nồng đậm
Tinh dịch sau vài lần phóng thích mới chậm rãi yên tĩnh. Hai người với tư thế không thay đổi, Hà Cửu Vi đã sớm xụi lơ trên giường, gậy thịt của Vượt Minh nửa cứng rắn đang cắm trong tiểu huyệt, hắn cúi người ôm Hà Cửu Vi, hôn vài trái dâu tây ở trên lưng của cô.
"Ân... Lấy nó ra đi... Khó chịu chết được..."
Khuôn mặt nhỏ của Hà Cửu Vi đỏ ửng, cô đến lúc này mới biết thẹn thùng.
Vượt Minh cười ở bên tai cô hôn một cái.
"Lấy cái gì ra?"
"Anh chán ghét Mau lấy ra... Lấy ra A..."
Không hề đùa cô, Vượt Minh rút gậy thịt ra, mang theo dâm dịch giống như không có vòi nước, ào ào chảy từng chút một.
Vượt Minh ôn nhu đem Hà Cửu Vi ôm bên giường, cúi đầu vừa thấy
Miệng huyệt có dâm thủy chảy ra, chậm rãi co rút lại , âm thầm vừa mở vừa hợp lại, như có ý thức hô hấp.
"Anh đừng nhìn "
Hà Cửu Vi gắt giọng thẹn thùng, không giống bộ dạng phóng đãng vừa nãy, nhìn xem làm cho tâm người nhịn không được.
Vượt Minh cười xấu xa.
"Em làm sao mà biết tôi đang nhìn?"
"Anh còn nói "
"Được, tôi không nói . Tôi cho em rửa sạch một chút..."
Vừa định cự tuyệt, Hà Cửu Vi mới phát hiện mình chỉ có thể dựa vào hắn, cô không còn tinh lực đi làm cái gì nữa.
Hà Cửu Vi trầm mặc, Vượt Minh mỉm cười, đi lấy nước sạch sẽ và khăn mặt vì cô chà lau thân thể, động tác ôn nhu, ánh mắt một mảnh bình tĩnh.
Thời điểm tẩy rửa xong, Vượt Minh nhìn cô có chút phát mộng, cúi đầu mổ một ngụm lên khóe môi của cô.
Vượt Minh thấp giọng.
"Tôi tên là Vượt Minh. Hà Cửu Vi, chúng ta ở cùng một chỗ đi."
Trải qua hai ngày ngủ đủ giấc, Hà Cửu Vi như được sống lại.
Cô mặc đồng phục xuống lầu, mới phát hiện ra đã hai ngày cô không gặp Trình Nghị, có chút chần chờ.
Xem nhẹ chua xót trong lòng, cô cười châm chọc, như vậy cũng tốt.
Ba mẹ Hà Cửu Vi ít cùng cô tâm sự, khi cô buồn ngủ, họ vào phòng nói một câu, họ phải đi công tác, sau đó vợ chồng họ biệt tăm biệt tích.
Quên đi, dù sao cũng đã quen.
Hà Cửu Vi ăn bánh mì, không có mùi vị.
Lúc này, ánh mắt quét đến thân ảnh quen thuộc.
Hà Cửu Vi giả vờ cái gì cũng không thấy, trong lòng nghĩ, thì ra còn ở, nghe lời như vậy
Không hiểu sao, bánh mì giống như tản mát nồng đậm hương vị bánh mì, làm cho cô ăn thêm hai miếng.
Ăn uống no nê, Hà Cửu Vi lau khóe miệng, ngẩng đầu ưỡn ngực, giả bộ không thèm quan tâm quay đầu đi.
Đến khi ngồi lên xe, Hà Cửu Vi mới thở phào. Tư thế không sao cả của mình căn bản vì cô không biết nên đối mặt với Trình Nghị như thế nào, bây giờ cô phải đến trường học gặp Mạnh Kinh Huy...
Trời ạ, cuộc sống thật nhiều rắc rối
Hà Cửu Vi kêu bác tài xế đợi ở cổng trường, vừa xuống xe chưa đi được mấy bước liền thấy Mạnh Kinh Huy đi tới chỗ cô.
"Hai ngày nay không dám quấy rầy em nghỉ ngơi, thân thể tốt sao?"
Mạnh Kinh Huy săn sóc làm Hà Cửu Vi càng cảm thấy áy náy, điều chỉnh cảm xúc của mình, khoác tay lên vai hắn.
"Rất tốt "
Tuấn nam mỹ nữ đi cùng nhau lúc nào cũng hấp dẫn sự chú ý của người khác, cho dù chỉ mặc đồng phục đi vào trường, cảnh đẹp ý vui.
Mạnh Kinh Huy đưa Hà Cửu Vi đến nhất ban, xoa xoa đầu cô rồi mới rời khỏi.