Chương 29
Hà Cửu Vi thở dài, xa xôi nhìn về phía Hoa Mảnh Ngọc.
"Không nghĩ tới người giết ta là sơn tặc, người cứu ta vẫn là sơn tặc."
Hoa Mảnh Ngọc "..."
Hắn là người thẳng thắn, cũng không biết kiên nhẫn, nếu không phải Hà Cửu Vi sắp là thê tử của hắn, hắn đã sớm đi ra ngoài, ai mẹ nó muốn kiên nhẫn giải thích nhiều như vậy.
"Quên đi, đến đâu hay đến đó. Bản tiểu thư đành ở tạm chỗ của ngươi vậy "
"..." Hoa Mảnh Ngọc rốt cuộc nhịn không được, đứng dậy đẩy cửa đi ra ngoài
Không đợi Hà Cửu Vi thở phào, vừa đẩy cửa ra ngoài lại đi vào, vẫn là khuôn mặt âm trầm của Hoa Mảnh Ngọc.
"Đêm nay động phòng." Nói xong liền đi.
Mặt của Hà Cửu Vi đỏ ửng, cả người đều chôn trong chăn, cô đều cố tình gây sự vì sao không trốn được
Áp trại phu nhân là làm sao, Hà Cửu Vi chưa ăn qua thịt heo cũng chưa thấy qua heo chạy sao? Cô muốn có chỗ an thân thì phải trả giá đại giới
Trốn? Cô là một thiếu nữ trói gà không chặt, có thể trốn đi nơi nào?
"A a a a a "
Hoa Mảnh Ngọc đứng ở ngoài cửa nghe Hà Cửu Vi kêu rên, tâm tình tốt cong khóe miệng, quay đầu trừng mắt nhìn một đám huynh đệ xem náo nhiệt.
"Còn không mau cút đi làm việc "
Mọi người đều loạn thất bát tao hồi đáp.
"Đại đương gia, chúng ta còn có việc làm?"
"Đúng vậy, thời gian trước mới đoạt cẩu quan gì đó, mấy ngày nay không phải nghỉ ngơi sao?"
"Chúng ta có thể chuẩn bị đêm nay nháo động phòng "
"Đúng đúng đúng "
Hoa Mảnh Ngọc "..."
Bởi vì cách âm không tốt mà nghe thấy Hà Cửu Vi "..."
Ban đêm, trăng sáng nhô cao.
Hoa Mảnh Ngọc đem một đám huynh đệ muốn nháo động phòng đuổi đi, mới mở cửa phòng.
Đêm nay đúng là đêm động phòng, nhưng không tổ chức nghi thức kết hôn, vốn cũng đã ủy khuất cho Hà Cửu Vi, lại nháo động phòng, Hoa Mảnh Ngọc không dám nghĩ cô lại muốn ầm ĩ thế nào.
Thời điểm Hoa Mảnh Ngọc vào phòng, Hà Cửu Vi đã ngủ say sưa. Cô cuộn mình ở một góc giường, khuôn mặt nhỏ nhắn bởi vì ngủ mà đỏ bừng, cái miệng anh đào nhẹ nhàng hô hấp, phỏng chừng là bị bức bối.
"Ân..."
Hà Cửu Vi ghét bỏ quần áo trên người mình quá nhiều, kéo kéo cổ áo, lộ ra cổ trắng nõn đập vào mắt Hoa Mảnh Ngọc.
Hô hấp của hắn trở nên dồn dập, thậm chí đợi không kịp đem Hà Cửu Vi đánh thức, thuần thục cởi hết quần áo lên giường.
Che đi thân thể của Hà Cửu Vi, nguyên bản thấy rằng không sao cả Hoa Mảnh Ngọc đột nhiên trở nên khẩn trương.
Tay hắn run run cởi bỏ trói buộc trước ngực Hà Cửu Vi, trong lúc ngủ mơ cô dường như vì quần áo được cởi ra mà cảm thấy thoải mái, thậm chí theo bản năng giúp đỡ Hoa Mảnh Ngọc cởi đai lưng
Đến khi Hà Cửu Vi hoàn toàn trần trụi, Hoa Mảnh Ngọc không chịu nổi, trần truồng ôm nhaụ
Hà Cửu Vi thật vất vả mới không thấy nóng, lại bị một cái lò đại hỏa đè nặng, cô thì thào muốn tránh thoát cái ôm ấp của Hoa Mảnh Ngọc, lại bị hô hấp cực nóng trên mặt làm bừng tỉnh
Cô mở to hai mắt, đang muốn thét chói tai, hiện lên khuôn mặt anh tuấn làm cô cả kinh.
Hoa Mảnh Ngọc bắt gặp Hà Cửu Vi tỉnh lại, trực tiếp cúi đầu hôn đôi môi ngọt ngào.
Cô nghiêng đầu tránh lưỡi của Hoa Mảnh Ngọc tiến vào.
"Ngươi là Hoa Mảnh Ngọc?"
Hoa Mảnh Ngọc thấy cô tránh né mà bất mãn chau mày, niết cằm cô.
"Không phải ta còn có thể là ai?"
Nói xong duỗi lưỡi quấn môi của cô, vì ăn đau mà hơi lộ ra đầu lưỡi.