Ân phu nhân lườm Ân Dĩ Mặc , không tiếp tục làm khó anh, bà kéo tay Tô Thời Sơ, trong mắt chứa đựng yêu thương
“Dĩ Mặc là đứa độc đoán, không hiểu con gái, nếu sau này nó bắt nạt cháu thì nhớ nói cho dì biết.”
Ngữ điệu Ân phu nhân nhẹ nhàng và tinh tế, trong mắt Tô Thời Sơ cũng hơi xúc động “Ngài yên tâm, Ân tổng đối với cháu rất tốt, sau này anh ấy nhất định còn sẽ đối xử với cháu tốt hơn.”
Mí mắt Ân Dĩ Mặc giật giật Ai bảo cô ở đây hứa hẹn thay tôi đấy?
Bầu không khí trong phòng khách yên bình, thấy họ trò chuyện cũng đã ổn thỏa, Ân Dĩ Yên cười mở miệng “Thời Sơ, em có muốn đến phòng chị xem một chút không? Chị có mấy ý tưởng thiết kế trang phục mới, đang lo lắng không biết chia sẻ với ai, có muốn trò chuyện với chị không?”
Nghe vậy, trong mắt Tô Thời Sơ lộ ra vẻ hứng thú, nhưng lại khó xử nhìn Ân Dĩ Mặc , ý tứ trong mắt rõ ràng là đang xin chỉ thị ‘Tôi có thể đi không?’
Ân Dĩ Mặc phất tay, đối phương lập tức như được đại xá, kéo khuỷu tay Ân Dĩ Yên rời đi.
Hiển nhiên, so với việc ở chung với Ân Dĩ Mặc , Tô Thời Sơ càng thích tính cách hiền hòa và sự giỏi giang của Ân Dĩ Yên hơn.
Sau khi hai người đóng cửa phòng ngủ lại, trong phòng khách thanh tĩnh hơn.
“Mẹ, tối hôm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì.” Âm thanh Ân Dĩ Mặc trầm thấp, đôi mắt dài hẹp hơi híp lại.
Nụ cười trên mặt Ân phu nhân lập tức cứng đờ, sau đó khôi phục lại bình thường
“Dĩ Mặc , con đang nói cái gì vậy? Mẹ lớn tuổi rồi, nghe không hiểụ”
“Ngày đó, A Lượng cũng xuất hiện ở bữa tiệc tối.” Ân Dĩ Mặc bình tĩnh nói, ám chỉ Ân phu nhân.
A Lượng là tùy tùng thân tín bên cạnh Ân phu nhân, ngày thường để bảo vệ bà, anh ta gần như một tấc cũng không rời, không thể nào lại xuất hiện trong bữa tiệc tối hôm đó được.
Còn anh cũng sau bữa tiệc tối hôm đó, cơ thể xuất hiện phản ứng, rồi xảy ra một loạt chuyện tiếp theo.
Thấy mình bị vạch trần, trên mặt Ân phu nhân lộ ra vẻ ngại ngùng, nhưng vẫn ra tỏ ra đoan trang, dáng vẻ tận tình khuyên bảo
“Mẹ làm vậy cũng là vì tốt cho con, con cũng không còn nhỏ nữa, định cả đời cô độc thật à?”
“Mẹ, Tô Thời Sơ không có ở đây, mẹ không cần giả vờ nữa.” Ân Dĩ Mặc lười biếng nheo mắt lại, đã nhìn thấu mánh khóe của mẹ mình từ lâụ
“Dĩ Mặc ” Ân phu nhân không nhịn được nữa, lông mày nhíu lại, khuôn mặt hiền lành lúc này thoáng tái nhợt
“Có phải con muốn chống đối mẹ đúng không?”
Ân Dĩ Mặc hé môi, giọng điệu lãnh đạm và lạnh lùng “Theo nguyện vọng của mẹ, con đã cưới Tô Thời Sơ, mẹ còn có cái gì không hài lòng?”
“Con không thể ly hôn với con bé, không thể cưới người khác làm vợ.” Ân phu nhân gằn từng chữ, hai mắt cũng nheo lại, ánh mắt sắc bén hơn trước
“Nếu như con ly hôn với con bé thì coi như con không có người mẹ này.”
Ân Dĩ Mặc mấp máy môi, vừa định mở miệng thì nghe thấy tiếng cười lanh lảnh của người phụ nữ trong phòng, lông mày anh tự nhiên giãn ra
“Mẹ, mẹ hiểu con mà. Nếu con không muốn, cho dù mẹ đưa Tô Thời Sơ lên giường của con thì con cũng sẽ không chịu trách nhiệm.”
“Cho nên mẹ yên tâm, con sẽ hòa thuận ở chung với cô ấy.” Ánh mắt Ân Dĩ Mặc thâm sâu, giống như đang hứa hẹn.
“Hy vọng con làm đúng như mình đã nói, đừng để mẹ phải thất vọng.” Ân phu nhân mệt mỏi xoa xoa huyệt thái dương, hai tay chống nạng, chậm rãi đứng dậy rồi trở về phòng.
Nhìn bóng lưng mẹ rời đi, ánh mắt Ân Dĩ Mặc tối sầm lại, trên mặt không lộ ra cảm xúc.
Một lúc sau, Tô Thời Sơ mặt mày hớn hở ra khỏi phòng Ân Dĩ Yên, vừa đi vừa không quên tán gẫu với cô ấy, xem ra hai người ở chung vô cùng hài hòa.