⬅ Trước Tiếp ➡

“Thế sao? Nhưng theo tớ thấy thì, để xem…phải rồi vào buổi dạ tiệc cuối tuần này, một trong những đại diện đối tác mà cậu sẽ gặp gỡ có giám đốc của Hatex Central nhỉ?” Vẻ mặt Minh Hào có chút lo lắng.
Cô cười khổ nói “Ừ, chúng ta vốn bằng mặt nhưng không bằng lòng với công ty đó từ xưa đến nay. Dì tôi lại là người bộc trực, trong những buổi gặp mặt quan trọng như vậy toàn phải để dượng Journal đi, không chắc là dì tôi có khi leo thẳng lên bàn để đánh nhau với bên kia mất… Nhưng trong vòng tròn liên hệ làm ăn, các công ty đối tác khác của chúng ta vẫn có quan hệ tốt với Hatex Central, điều đó kéo theo Moon group Holding vẫn phải duy trì quan hệ hòa hoãn với tất cả các công ty trong luồng hợp tác.”
“Tớ hiểu rồi.” Cậu gật gù suy ngẫm. “Nhưng sao hôm nay cậu chịu khó nói chuyện với tớ thề, bình thường chưa tới ba câu mà?” Tên này vẫn không quên trêu chọc cô.
“Chuyện công việc nên khác.” Giọng cô lạnh lùng là thế nhưng trong lòng lại bối rối nữa rồi.
Dứt lời Hạ Vân đứng dậy, ra khỏi chỗ ngồi, cô nghĩ nếu ngồi lâu hơn chắc công ty phải mở thêm lĩnh vực làm bình dự trữ oxi mất “Tối hôm đó cậu lo ăn mặc sao cho thật trang nghiêm, không cần quá cầu kỳ, có vest và quần tây là được rồi. Đem theo một cuốn sổ và cây bút có gắn thiết bị thu âm để dễ nắm thóp công ty đối thủ. Mọi năm trợ lý đều làm tốt việc này. Đã rõ?”
Hào gật đầu “Tớ sẽ ghi nhớ. Cùng ăn trưa nhé?”
Cô lại giả vờ như không quan tâm “Tùy cậụ”
“Cậu muốn trà chanh nóng hay lạnh?” Trước khi ra khỏi phòng Minh Hào vẫn ngoái đầu lại hỏi về món thức uống Hạ Vân rất thích.
“...Lạnh…”
Dù chỉ là nói rất nhỏ nhưng cậu vẫn nghe rõ được Hạ Vân nói gì, cứ phải thích làm giá với cậu thôi
“15 phút nữa sẽ có.”
Phải, cậu chỉ cần cùng ăn với Hạ Vân những bữa ăn như thế này thôi, thời gian cứ trôi qua rồi sẽ có ngày cậu chinh phục được cô, chỉ cần là cô không rời đi như mùa hạ năm ấy thì cậu sẽ vẫn luôn kiên trì một lần nữa, một lần nữa…
============================================================
Trong căn phòng phó giám đốc, Hạ Vân với mái tóc dài suôn mượt thả tự nhiên, khoác lên mình chiếc váy dạ hội hai dây xẻ tà màu đỏ nhung trông thật sang trọng. Trên ngón tay, cổ tay cô sáng lấp lánh các món đồ trang sức đính kết những viên đá sapphire xanh mà khó khăn lắm Minh Nguyệt mới đấu giá được cả một bộ. Và tất nhiên sợi dây chuyền kia vẫn chưa bao giờ được tháo xuống…
Hạ Vân cúi người cài lại khóa giày cao gót. Hôm nay trông cô phải thật trang trọng, nếu không người dì ruột hiền từ sẽ mắng cô ra bã… Nhưng cô đã bị cảm hai ngày rồi vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm, thôi thì đành uống đại liều thuốc để cầm cự vậy.
Từ cửa ra vào truyền tới tiếng gõ cửa.
“Vào đi” Cơ vừa nói vừa tập trung mãi cũng không cài được khóa giày.
Phía đối diện cô là một chàng trai rất ra dáng một quý ông, cậu diện lên người bộ vest đen đơn giản với áo sơ mi và cà vạt ở trong. Thấy Hạ Vân cứ loay hoay mãi cậu bèn lại gần ngồi xuống.
“Cậu cứ mang mấy loại giày đế thấp đơn giản mãi thì khi nào mới có thể đi thành thục cao gót đây. Nào, như vầy, rồi như vầy… Xong Thế thôi.”


⬅ Trước Tiếp ➡