⬅ Trước Tiếp ➡

Cô lấy mặt dây chuyền ra nhìn một lúc, thở hắt một hơi rồi cũng cất vào lại. Cô không dám, thật sự không dám đối mặt với quá khứ kia, cũng không muốn buông bỏ. Cô chỉ cần mở mặt dây chuyền nay ra rồi ném xuống đại dương sâu thăm thẳm thì mảnh ký ức cuối cùng sẽ bị xóa bỏ vĩnh viễn mà phải không?
Đang chìm đắm trong luồng suy nghĩ ngột ngạt, chợt Hạ Vân nghe thấy tiếng bước chân về phía mình.
“Có vẻ con hừng thứ với việc tuyển dụng nhân sự, tháng sau chi nhánh Singapore này có một đợt tuyển dụng cho bộ phận lập trình. Con thấy sao?” Người phụ nữ trung niên đặt tay lên bả vai cô ôn tồn hỏi.
“Tháng sau ạ? Nhưng con rất ít tiếp xúc với bộ phận này, chỉ sợ sẽ không đặt câu hỏi tốt…”.
“Câu hỏi luôn được soạn sẵn mà, con cứ thoải mái thôi, con sẽ được bố trí cho vòng phỏng vấn cuối cùng, những con người ưu tú còn sót lại kiểu gì cũng sẽ đậu thôi, câu trả lời của họ sẽ được máy quay ghi lại, giám đốc bộ phận lập trình xem lần cuối là ổn. Con thấy thế nào, thừ không?”
Hạ Vân có chút đắn đo nhưng vì quá hứng thứ nên cũng đồng ý.

1 tháng saụ
“Alo? Tôi sẽ tới trong vòng 15 phút nữa trước khi vòng phỏng vấn cuối diễn ra. Rồi, được, thế nhé ”
Hạ Vân giữ nguyên phong cách cũ với bộ suit trắng, giày cao gót 5 phân cùng mái tóc suôn mượt đen óng thả tự nhiên. Cô từ tốn đeo chiếc vòng cổ lên rồi xoay người rời khỏi nhà.

Vừa bước vào công ty ai gặp cô cũng cúi đầu chào. Tất nhiên cô không phải loại tổng tài ôn dịch thường thấy, Hạ Vân luôn nở nụ cười niềm nở đáp lại họ khiến nhân viên nào cũng quý nữ phó giám đốc ngầu xỉu này.
Cô bước vào căn phòng phỏng vấn, chờ các thí sinh bước vào.
Từng người từng người một, ai ai cũng thuận lợi trả lời hoàn hảo câu hỏi của cô. Cô tự cảm thán về năng lực của bọn họ. Người thứ 17 cũng là người cuối cùng. Vừa bước vào cậu đã làm trái tim cô như hẫng mất một nhịp. Cô bàng hoàng nhận ra dáng vẽ này, khuôn mặt này…
Người con trai ngồi vào ghế, đối mặt với Hạ Vân cất giọng nói trầm ấm quen thuộc đã đi sâu vào tiềm thức cô. Cậu mỉm cười
“Xin chào phó giám đốc, tôi tên đầy đủ u Minh Hào, quốc tịch Việt Nam. Hân hạnh được tham gia phỏng vấn ”.
============================================================
Toàn bộ chức năng từ bộ não Hạ Vân như bị trì trệ, hô hấp phần nào khó khăn hơn. Hàng vạn câu hỏi xuất hiện trong đầu cô. Cô thật sự rất muốn hét lên rằng tại sao cậu lại xuất hiện ở đây chứ?
Trái ngược với cô, Minh Hào vẫn điềm tĩnh chắp tay lên bao ngồi ngay ngắn đợi câu hỏi. Nhận ra điều đó cô phần nào tự nhủ lấy lại tỉnh táo. Cậu đưa tay qua bên cạnh lấy tập hồ sơ đưa cho cô. Hạ Vân nhận lấy hồ sơ lật xem một lúc.
“Harvard sao?”, “Sao cậu ấy lại ứng tuyển qua tận Singapore?”,... Hàng vạn câu hỏi tương tự cứ hiện lên nhưng cô cố gắng đè nén nó xuống. Chắp tay nghiêm túc bắt đầu phỏng vấn cậụ
9 câu hỏi trôi qua nhanh chóng với sự trả lời mạch lạc từ Hào, cậu ta vẫn điềm đạm đến đáng sợ. Tại sao cậu ta không bất ngờ vì gặp mình chứ? Câu hỏi số 10 và cũng là cuối cùng


⬅ Trước Tiếp ➡