⬅ Trước Tiếp ➡

“Hồi họp lớp sau một năm ra trường mà mày không tham gia đấy mày nhớ không? Cậu ta có về dự lần đó, sẵn thông báo sẽ qua Mỹ du học. Hào có hỏi tao mày đang sống ở đâu, tao cũng nghĩ do mày là người đầu tiên trong lớp du học nên nó tò mò thôi, thành ra cũng nói quỵt toẹt từ nơi mày sống tới cả công ty dì mày luôn, ai mà biết giờ nó nộp đơn thực tập ở đó luôn đâu ” Giang vẫn không khỏi bàng hoàng với tin tức này.
Hà Vân vẫn không hiểu một điều
“Mày đoán thử vì sao cậu ấy lại nộp đơn vào công ty tao đang làm vậy?
“Thì nó thích mày rồi chứ gì nữa, bám tới công ty mày luôn là tự hiểu rồi ” Cô vuốt vuốt cằm ý cho mình thông thái.
“Tao không biết nữa, tao đang thấy rối lắm. Tao vốn chuẩn bị sắp xếp thời gian ra biển để vứt mặt dây chuyền tao đang đeo rồi, tại sao cậu ta lại xuất hiện ngay lúc này?...”
Mỹ Giang thở dài một hơi, cô chắc chắn rằng bạn mình vẫn luôn yêu tên kia suốt 8 năm, chỉ là cô thật sự khó hiểu tại sao nó lại lụy cậu ta lâu như vậy.
“Mày còn thương nó không?” Cô hỏi với giọng nghiêm túc.
“...”
Thấy đầu máy bên kia không trả lời cô lại thở dài nói
“Hãy để trái tim mày được làm theo điều nó muốn đi, mày gò bó nó 8 năm rồi. Nếu thật sự tới một lúc nào đó mày cảm nhận được cậu ta thật sự có tình cảm với mày thì mày cứ ngồi im, ngồi im cho tao, nó yêu mày thì nó tự tìm tới. Mở lòng thôi Vân à ”
“Ừm, tao sẽ làm vậy…”
“OK, thế nhé, chị mày buồn ngủ lắm rồi, cúp cúp ” Dứt lời Giang cũng sập máy.
Cả căn phòng dần chìm vào tĩnh lặng, cô trầm ngâm nhìn xuống mặt dây chuyền đã ngự trị trên cổ mình được 8 năm. Thế mà bảo là sẽ bỏ sao? Không có việc gì là không thể, quan trọng là bạn có muốn hay không. Riêng Hà Vân, cô gái ngốc nghếch này thậm chí từ sâu bên trong có muốn buông đâu?
“Mở lòng? Cậu ấy liệu có thích mình không mà đòi mở với chả lòng chứ… u Minh Hào, tôi nhớ cậu…”
============================================================
Bước ra từ nhà tắm là một thân ảnh cao lớn, từng múi cơ lộ rõ mồn một, giọt nước từ trên tóc hắn chảy xuống cổ, dọc xuống yết hầu rồi lướt qua cơ bụng rắn chắc. Cầm chiếc khăn lau vội mái tóc còn ướt, Minh Hào chộp lấy điện thoại khi nghe thấy chuông thông báo mình cài riêng cho gmail.
“Chúc mừng số báo danh 015 Bạn đã thông qua vòng xét tuyển từ Moon Group Holding. Hãy đến văn phòng nhân sự vào lúc 7h00 26/9 để ký hợp đồng thực tập cùng chúng tôi. Chúc bạn một ngày tốt lành. Thân ”
Đọc xong tin nhắn, khóe môi khẽ nở nụ cười. Nằm xuống giường vứt chiếc khăn sang một bên, cậu lấy từ trong ngăn ví tiền một tấm hình. Nhìn tấm hình đã rất cũ như thể cậu đã để nó trong ví lâu lắm rồi. Đó là hình chụp một nữ sinh mặc áo dài độ 17, khuôn mặt tươi tắn cùng mái tóc suôn mượt cột cao làm xuyến xao lòng người. Truyện Phương Tây
Cậu mân mê tấm hình thật lâu, ánh mắt tràn đầy hy vọng
“Tớ nhớ nụ cười của cậu, Hạ Vân à…”



⬅ Trước Tiếp ➡