Chương 12
Thư ký Trịnh thầm nghĩ, làm ông chủ không phải chuyện đơn giản. Chỉ có năng lực mà không có sức bền cũng không được. Nhưng Chu Tuần Giới không chỉ có thừa cả hai mà còn có tầm nhìn và quyết đoán. Không ngạc nhiên khi anh có thể ngồi vào vị trí cao nhất của tập đoàn khi tuổi đời còn trẻ như vậy.
–
Một tiếng saụ
"Đến đây thôi." Chu Tuần Giới đứng dậy, nâng cổ tay nhìn chiếc đồng hồ tourbillon.
Kim giờ trên mặt đồng hồ tinh xảo chỉ đúng 11 30.
"Từ sau 10 giờ tối, tăng gấp đôi tiền làm thêm. Tối nay cậu ngủ lại phòng khách đi." Nói rồi, Chu Tuần Giới vặn nắp chai nước lạnh, ngửa đầu uống cạn.
Căn nhà tứ hợp viện của nhà họ Chu có một dãy phòng đối diện cổng chính, được cải tạo thành phòng khách dành cho người ở lại. Chăn ga giường nệm đều được trang bị theo tiêu chuẩn khách sạn năm sao.
"Vâng, cảm ơn Chủ tịch Chu "
Thư ký Trịnh suýt nữa cảm động rơi nước mắt.
Nói đi cũng phải nói lại, Chu Tuần Giới rất biết cách quan tâm cấp dưới. Từng chi tiết nhỏ nhặt anh ta đều chu đáo đến mức khiến thư ký Trịnh có cảm giác Dù có phải trâu ngựa cũng phải cật lực cống hiến cho Chu Tuần Giới.
Chu Tuần Giới đi xuyên qua sân, trở về chính viện.
Vào nhà, mở tủ giày.
Một hương thơm ngọt dịu của đào chín thoang thoảng bay ra, nhẹ như có như không.
Như thể đang giấu một mùa xuân căng tràn nhựa sống, những trái đào trong vườn ngọt mềm hồng hào.
Ánh mắt anh dừng trên đôi dép đen đặt ở bên phải tủ giày.
Đó chính là đôi dép mà Cố Doãn Chân đã vô tình xỏ nhầm rồi sau đó lẳng lặng đặt lại chỗ cũ.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh đã rút tay, lấy đôi dép xanh đậm bên trái thay vào.
Đôi dép xanh đậm này là do Lâm Hằng Viễn mua cho anh đêm qua.
Chu Tuần Giới tuyệt đối không mang dép mà người khác đã từng đi. Dù có giặt sạch cũng không được.
Anh lên lầu, chuẩn bị vào phòng tập.
Bỗng từ phòng bên trái vang lên tiếng hát. Giọng hát của cô gái mềm mại, trong trẻo, đầy đặn như giọt sương lăn trên lá sen.
Bước chân Chu Tuần Giới thoáng khựng lại trên bậc thang nhưng rồi anh vẫn tiếp tục đi về phía phòng tập.
–
Một tiếng saụ
Người đàn ông bước ra từ phòng tập, mồ hôi ướt đẫm cả người.
Một giọt mồ hôi từ trán lăn xuống, trượt theo đường nét góc cạnh của gương mặt anh, cuối cùng biến mất trong cổ áo thể thao màu xám.
Tứ hợp viện này có hai gian phòng nhỏ thông với chính viện. Chu Đình Ngọc ở gian bên phải, còn Cố Doãn Chân ở gian bên trái.
Lúc này, trong phòng bên phải, Chu Đình Ngọc đã ngủ say như chết, có trời đánh cũng không tỉnh nổi.
Còn trong phòng bên trái, Cố Doãn Chân đang đứng trước gương luyện hát.
Muốn biểu diễn trên sân khấu, trước tiên phải chú ý đến quản lý hình ảnh. Cô phải giữ cho biểu cảm khuôn mặt luôn tươi tắn và hài hòa, không thể vừa hát vừa làm mặt nhăn nhó.
Gánh nặng thần tượng phải gánh cho trọn.
Ngay cả trang phục và phong cách trang điểm hôm đó cô cũng đã lên kế hoạch xong xuôi.
Hát thôi chưa đủ, cô còn thiết kế vài động tác nhảy kèm theo, lắc hông, xoay đầu, xoay người.
Hát xong, nhảy xong, Cố Doãn Chân nhìn vào gương ném cho chính mình một cái nháy mắt.
Rất hài lòng với biểu cảm của bản thân.
Cảm giác giống hệt một bé mèo vừa ngọt ngào vừa ngầụ
Cô tắt loa, nhưng ngay lúc đó, tiếng cộc cộc cộc vang lên, có người gõ cửa.