Chương 17
"Chú út tớ là người có tư duy sâu sắc nhất mà tớ từng gặp. Sự thấu hiểu của chú ấy về xã hội và lòng người thường khiến tớ và anh tớ phải kinh ngạc."
Chu Đình Ngọc trầm ngâm.
Cố Doãn Chân im lặng, mong cô ấy nói nhiều hơn nữa, chỉ cần chuyện về chú út nói nhiều bao nhiêu cũng được.
"... Nói đến việc phân chia cổ phần Hợp Thái lần này, chú út đề xuất rằng muốn giữ nhân tài thì phải đãi ngộ tốt nhất. Vì thế, chú ấy chủ trương phân phối quyền chọn cổ phiếu nội bộ, để những nhân sự chủ chốt thật sự xem công ty như sự nghiệp của mình.
... Quay lại chuyện giáo dục, mỗi năm anh tớ bay từ California về, việc đầu tiên vẫn là tìm chú ấy. Hồi nhỏ, ba mẹ tớ bận rộn, không có thời gian quản bọn tớ, nên ném bọn tớ cho chú út trông."
Chu Đình Ngọc có một người anh sinh đôi, hiện đang học ngành Toán học tại Đại học California, Berkeley. Anh ấy là người uyên bác, có chí tiến thủ, kiến thức sâu rộng.
"Chú ấy chăm sóc hai cậu sao?" Cố Doãn Chân cảm thấy kỳ lạ.
"Không hẳn. Chuyện ăn uống sinh hoạt thì chú ấy lười quản lắm. Nhưng chú ấy sẽ quản lý bộ não của bọn tớ."
"Quản lý bộ não?" Đây là lần đầu tiên Cố Doãn Chân nghe thấy cách nói này.
"Ừ. Bắc Thành là nơi áp lực học hành căng thẳng, giáo viên giao bài tập chất đống, nhưng chú út không bắt bọn tớ làm hết. Chú ấy nói, có một số bài tập là vô ích. Chú ấy sẽ giúp bọn tớ chọn ra những bài không cần làm.
Những bài còn lại, đọc qua một lượt, nếu làm được thì không cần viết, chỉ làm những bài chưa biết làm.
Thời gian dư ra, chú ấy dẫn bọn tớ đi đọc sách, mở mang tầm mắt.
Cuốn sách dẫn dắt tớ bước vào xã hội học là Trí tưởng tượng xã hội học, và cuốn Sức mạnh của giải tích mà anh tớ hay đọc, đều là do chú út giới thiệu cho bọn tớ vào kỳ nghỉ hè năm lớp 8. Chú ấy kết hợp cả kinh nghiệm học thuật và thực tiễn xã hội để giúp bọn tớ phân tích, từ đó hiểu rõ bản thân hơn."
Cố Doãn Chân nghe rất chăm chú, tưởng tượng cảnh Chu Tuần Giới cùng Chu Đình Ngọc và anh trai cô ấy chọn bài tập. Khi đó, Chu Tuần Giới hẳn là một người vừa thông tuệ, vừa sâu sắc, vừa cuốn hút.
Smart is new sexy.
Đến cả bộ não của chú ấy cũng thật gợi cảm.
"Đình Đình, tớ muốn hỏi cậu một câu nữa."
"Cậu hỏi đi."
"Chú út của cậu tên là Chu Tuần Giới, là chữ "Tuần" nào, chữ "Giới" nào?"
"Chu, Tuần, Giới." Chu Đình Ngọc nắm lấy bàn tay cô, viết ra từng nét từng nét.
Cố Doãn Chân cười "Tên phức tạp quá, hồi nhỏ học viết tên có mỏi tay không?"
"Tên này có ý nghĩa sâu xa lắm đó. Ông nội tớ yêu quý chú út nhất, nên mong chú ấy giới dục giới tâm, có việc nên làm, có việc không nên làm."
"Giới dục giới tâm, mong chú ấy thành thánh nhân à?" Cố Doãn Chân bật cười, tưởng tượng cảnh Chu Tuần Giới làm thánh nhân.
Nếu chú ấy là thánh nhân, chắc chắn sẽ là một vị thánh thích mắng người.
Chu Đình Ngọc "Nói thật nhé, chú út của tớ là "thánh" thật đấy, nhất là trong chuyện tình cảm í."
"Chú ấy vẫn chưa có bạn gái sao?"
"Có vẻ chưa. Nhưng bọn tớ là cháu chắt, nếu có thì chú ấy cũng chẳng nói với bọn tớ đâụ"
Đúng vậy, cô cũng chỉ là bậc con cháu thôi.
Không hiểu vì sao, trong lòng Cố Doãn Chân lại có chút buồn bã.
–