Chương 22
Vành tai cô gái dần đỏ lên, đỏ đến muốn nhỏ lệ.
Hơi thở cô hơi gấp gáp, lúc nhẹ lúc nặng, được tín hiệu điện phóng đại, truyền sang đầu dây bên kia.
Giống như chồi non lặng lẽ phá vỡ mặt đất vào mùa xuân, vươn mình trỗi dậy.
Sự im lặng kéo dài khá lâụ
còn tiếp
Nghe tiếng thở lên xuống bất định này, Chu Tuần Giới bỗng thấy cổ họng khô khốc. Một tay anh cầm điện thoại, tay kia đưa xuống dưới nới lỏng cà vạt ra.
"Cố Doãn Chân, nói đi."
Anh đang ra lệnh cho cô.
Giọng điệu ra lệnh đó, khàn khàn, trầm thấp, có cảm giác thô ráp. Dường như cô đã trở thành một khối mềm mại trong tay anh, mặc anh muốn làm gì cũng được.
Sự liên tưởng này khiến tim cô đập nhanh điên cuồng.
Cố Doãn Chân nuốt nước bọt hai lần, nói nhanh như gió.
"Chú út, chú tối mai sáu giờ chú có rảnh không ạ? Ba mẹ cháu đến Bắc Thành, muốn mời chú ăn cơm, địa điểm ở khách sạn Bắc Thành, phòng riêng số 408."
Cô sờ vành tai đang nóng ran của mình, giọng nói hơi gấp gáp.
"Mời ăn cơm?" Người đàn ông dừng lại "Lý do là gì?"
Cố Doãn Chân "Để cảm ơn chú và mọi người đã chăm sóc cháu thời gian qua, ba mẹ cháu vốn muốn mời nhiều người nhà họ Chu ăn cơm nữa nhưng bây giờ người cháu có thể mời chỉ có chú..."
Đầu dây bên kia, Chu Tuần Giới lại im lặng một lúc.
Chỉ có chú. Cách dùng từ của cô, không hiểu sao lại khiến người ta hải suy nghĩ.
"...Tôi sẽ sắp xếp. Năm phút nữa trả lời."
Mỗi ngày có biết bao người muốn mời Chu Tuần Giới ăn cơm. Nhưng có nể mặt hay không, điều đó phải xem anh thấy thế nào.
Cố Doãn Chân cúp điện thoại, lúc này mới phát hiện cô vừa gọi điện vừa vô thức véo con gấu bông nhỏ trên dây cặp sách, véo đến mức con gấu bông vón cục lại. Trong lòng cô rất hy vọng, Chu Tuần Giới có thể đến.
Năm phút sau, điện thoại đổ chuông đúng hẹn.
Lần này, là Lâm Hằng Viễn gọi đến.
"Cô Cố, chủ tịch Chu nói là bữa tối ngày mai lúc 6 giờ phòng 408 khách sạn Bắc Thành, chỉ tham gia được nửa tiếng, ba mẹ cô có đồng ý không?"
"Được ạ, cảm ơn ông Lâm."
Cô gọi điện cho Khương Tri Vận, truyền đạt ý của Chu Tuần Giới.
Tối đó, Cố Doãn Chân không ngủ ở tứ hợp viện, sau khi nói với dì Lý là sẽ đi cùng mẹ, cô đi một quãng đường dài ra khỏi hẻm, gọi xe đi khách sạn Bắc Thành, ngủ cùng mẹ.
–
Ngày hôm sau, khách sạn Bắc Thành.
17 45 tối, Cố Chương Nam cùng vợ con đến phòng riêng sớm 15 phút.
Ba người ngồi xuống một bên, Cố Chương Nam nhìn con gái Cố Doãn Chân đang tựa vào vai mẹ.
Vợ và con gái ông đang cùng xem gì đó trên chiếc điện thoại, Cố Doãn Chân đưa ngón tay chấm chấm vào màn hình điện thoại của mẹ mình.
Cố Doãn Chân "Ba ơi, con bắt được rồi, mẹ lại lén lút xem trai đẹp trên điện thoại "
Khương Tri Vận "Con gái ngoan, đừng làm quá lên. Dù đến bao nhiêu tuổi, người đẹp vẫn thích ngắm trai đẹp mà."
Cố Doãn Chân bật cười. Cô dùng ngón tay chấm chấm vào những chàng trai đẹp trên màn hình điện thoại. Kể từ khi gặp Chu Tuần Giới, cô luôn cảm thấy những chàng trai đẹp trên màn hình thiếu thiếu cái gì đó.
Những chàng trai đẹp trên màn hình người quỳ gối tạo dáng, người kéo tay áo khoe cơ bắp, thậm chí còn đeo kính gọng vàng, trang bị đầy đủ.