Chương 30
Quả nhiên, Cố Chương Nam lại lải nhải ba điều cũ rích, nào là phải về ký túc xá trước nửa đêm, không được đi chơi riêng với con trai, có người theo đuổi phải cảnh giác và từ chối một cách thân thiện.
"Đủ rồi, đủ rồi ba ơi, ba mà nói thêm một câu nữa, con sẽ tìm một ngôi chùa cho ba xuất gia, để ba làm Đường Tăng niệm cho Tôn Ngộ Không nghe..."
Cố Chương Nam vừa nghe thấy, cười đáp "Được rồi. Con nghe xong rồi hãy phản bác ba. Ba điều cũ rích của ba có nội dung mới rồi. Con nói đúng, bây giờ con đã đủ mười tám tuổi, có thể yêu đương rồi. Nếu con và một bạn trai có quan hệ yêu đương, nhớ nói cho ba mẹ biết, ba mẹ sẽ chuyển thêm cho con một vạn tệ mỗi tháng, làm kinh phí yêu đương của con.
Sau khi yêu đương, cũng phải cố gắng sòng phẳng với bạn trai, chia ba bảy, bốn sáu đều được. Không thể bạn trai chi trả tất cả chi phí được.
Quan trọng nhất là không được tùy tiện qua đêm với bạn trai, dù có qua đêm cũng phải làm tốt các biện pháp bảo vệ, con biết chưa?"
Nói đến cuối cùng, giọng điệu của Cố Chương Nam trở nên nghiêm túc.
Cố Doãn Chân không ngờ ba lại thẳng thắn trực tiếp nhắc đến vấn đề này, bất ngờ đỏ mặt.
Thế giới “tình du͙c” vừa mơ hồ vừa bí ẩn, Cố Doãn Chân thừa nhận cô rất tò mò về thế giới này.
Cô cúi đầu, nghịch những ngón tay trắng nõn của mình, ước gì ba đừng nói nữa.
Cố Chương Nam "Tốt nhất là sau này cứ dẫn cái thằng nhóc thối đó đến trước mặt chúng ta, để chúng ta xem qua rồi hãy..."
Cố Doãn Chân "..."
Cô dùng mũi chân đá nhẹ vào chân cha. "Ba đừng nói nữa mà."
"Có gì à? Có phải có người mình thích rồi không?" Khương Tri Vận vén một sợi tóc mai trên má, yêu chiều xoa mũi cô bé.
Cố Doãn Chân thầm nghĩ, đúng là có gì rồi.
Có người khiến cô tim đập nhanh, khiến cô lo lắng không nói nên lời, khiến cô trằn trọc không ngủ được, khiến cô chỉ cần nghe giọng nói của anh là da đầu tê dại. Tất cả những điều này, đều chỉ vì một người.
Chú út Chu Tuần Giới.
Sau này, họ cũng sẽ làm những chuyện chỉ có nam nữ giữa họ mới làm sao?
Cố Doãn Chân bị mẹ nói trúng tim đen, không hiểu trong lòng sao lại rối bời, miệng cô lấp liếm trả lời "Đâu có? Tim con còn cứng hơn con dao đã giết cá mười năm ở Đại Nhuận Phát nữa, cứng ngắc, nguội lạnh rồi "
"Người ta đang hoang mang về cuộc sống đại học, còn ba mẹ thì cứ chụp mũ yêu đương cho người ta, hừ."
Vợ chồng Cố Chương Nam nhìn nhau, chỉ cười mà không nói.
Tính cách của đứa con gái bảo bối nhà mình, họ còn không rõ sao? Con bé muốn nói thì đã nói hết ra rồi. Những gì không muốn nói, có cạy miệng ra nó cũng không nói đâụ
Hai vợ chồng ăn ý không nhắc đến chuyện “yêu đương” nữa, mà chuyển sang an ủi
"Không thanh xuân nào không hoang mang cả. Con không cần phải biết mình muốn làm gì ngay bây giờ, con còn cả một quãng đại học để khám phá mà."
"Nếu con chẳng muốn làm gì cả thì sao? Con cứ làm một con cá muối nhỏ..." Cố Doãn Chân dựa vào lòng mẹ, lười biếng cãi lại.
"Không sao, con dù có làm cá muối nhỏ, ba mẹ cũng có thể nuôi con cả đời." Cố Chương Nam nói.
–
Lúc này, ở một bên khác của phòng chờ, trong khu ghế sofa được ngăn bởi tấm bình phong, Chu Tuần Giới và Lâm Hằng Viễn đang ngồi ở đó.