Khi Tuyết Rơi
Chương 5
⬅ Trước Tiếp ➡

Nhà họ Chu nề nếp gia giáo, lối sống giản dị. Trên bàn ăn gỗ hoàng hoa lê hình vuông bày năm món mặn một món canh gà xào nấm, cá hấp, thịt xào mộc nhĩ, rau cải xào và canh mướp trứng.
Chỗ ngồi chính trên bàn bát tiên hướng về phía nam vẫn để trống. Chu Đình Ngọc kéo Cố Doãn Chân ngồi xuống bên cạnh.
Cố Doãn Chân vừa ngồi xuống thì nghe một giọng nam trầm thấp vang lên, như rượu vang ướp lạnh tám độ giữa mùa hè, mang theo chút mát lạnh.
“Chỉ là nghỉ Tết Dương lịch thôi mà đám người này lại lười biếng rồi à? Chút nữa bảo chú Đàm gọi điện hỏi xem cái đống báo cáo này là trò gì.”
“Vâng.” Một giọng nam trầm ổn, hơi có phần lớn tuổi đáp lại “Hiện tại mức độ chính xác vẫn chưa đạt yêu cầu, họ cũng chỉ có thể làm được đến vậy...”
“Chú Lâm, đừng bênh họ.”
Giọng nói của người đàn ông trầm ổn, có chút lười biếng, một tay kéo nhẹ cà vạt, dường như bực bội vì cấp dưới làm việc không ra gì, khiến anh ta càng thêm cáu kỉnh hơn.
Cố Doãn Chân nhìn về phía giọng nói phát ra.
Ánh đèn lục giác hắt xuống, rọi sáng gương mặt người đàn ông. Đôi mắt phượng lạnh lẽo khuất dưới bóng lông mày, đường nét khuôn mặt sắc sảo, ánh mắt xa cách.
Ánh mắt ấy chuyển hướng, lướt qua cô, khóe môi hơi cong lên, mang theo vài phần bất cần.
Chỉ một cái liếc nhẹ ấy cũng khiến Cố Doãn Chân cảm thấy tê rần, từng chút tê dại từ lòng bàn chân lan đến tứ chi, rồi kéo thẳng lên đỉnh đầụ
Ánh mắt này khiến cô nhớ lại tình cảnh xấu hổ ngày hôm qua.
Cô gái khẽ cắn môi, bối rối.
Người đàn ông lớn tuổi đi theo phía sau mặc áo sơ mi xám đậm, hai bên tóc mai điểm bạc nhưng trông vẫn khỏe khoắn. Ông chính là Lâm Hằng Viễn, quản gia thân cận từ nhỏ của Chu Tuần Giới.
Chu Tuần Giới đưa tay kéo ghế, ngồi xuống bàn ăn.
“Chú út, cuối cùng chú cũng về rồi Nghỉ hè mà cháu chỉ gặp chú được có hai lần... À không, một lần Nếu chú không về nữa đến lúc cháu đi Mỹ du học chú không được gặp cháu nữa đâụ Chú bận vậy mà sao có thời gian về thế ạ?”
Chu Đình Ngọc cười tít mắt, nhưng trong lòng lại nghĩ Chú út à, chú đừng về nữa thì hơn.
Chu Tuần Giới nhìn cô nàng một cái, như thể nhìn thấu tâm tư cô.
“Không có thời gian, tranh thủ về thôi.”
Chu Đình Ngọc cười hì hì “Chú út vất vả rồi. Cháu nghe nói thuốc Erlotinib cuối cùng cũng được đưa vào danh mục bảo hiểm y tế quốc gia. Ông nội bảo nhờ có chú bôn ba đợt này nên mới thành công. Như vậy vừa giúp tập đoàn tăng doanh thu, vừa tạo điều kiện cho bệnh nhân bị đau khớp tiếp cận thuốc tốt hơn...”
Giọng cô nửa thật nửa đùa.
“Thôi đi, đừng nịnh nữa. Mau giới thiệu đi.” Chu Tuần Giới nói, ánh mắt lướt qua phía Cố Doãn Chân.
Ánh mắt này, rõ ràng là không quen, chưa gặp bao giờ.
Cố Doãn Chân nghĩ thầm Người lớn đúng là giỏi diễn, có thể khiến tình huống xấu hổ thành như chưa từng xảy ra vậy.
Lúc này, Chu Đình Ngọc đã nhanh chóng giới thiệụ
“Đây là bạn thân của cháu, đang học ở Giang Thành, vừa thi đỗ Đại học Bắc Thành nên tới chơi. Khi cháu học ở đấy, cháu cũng ở nhờ nhà cậu ấy...”
Nói rồi, cô nháy mắt với Cố Doãn Chân, khẽ thúc nhẹ khuỷu tay.
Cố Doãn Chân đặt tay lên đầu gối, nở nụ cười ngoan ngoãn, cất tiếng chào ngọt ngào “Chú út ạ.”
Chú Út.


⬅ Trước Tiếp ➡