28.
Làm cách nào để chết mà không đau đớn.
Google không hiển thị kết quả mà tôi tìm kiếm.
Tôi cũng không có cách nào.
Anh ấy hạnh phúc rồi...tôi chết cũng được rồi.
27.
Nắm một nắm thuốc ngủ trong tay...
Uống hay không uống...
Nhiều vậy nuốt xuống một lần chắc không nuốt nổi..
Uống từng viên lỡ đâu tới 3 hay 4 viên đã ngủ rồi thì sao...
Lại bỏ thuốc vào hộp...
Tôi không dám chết..chưa đủ can đảm để chết...
26.
Cây dao gọt hoa quả được tôi cầm trên tay, tôi không biết mình đã nhìn nó bao nhiêu lâu rồi.
Một dao xuống cổ tay kia...không ai biết... Chảy hết máu thì tôi chết thôi...
Đơn giản nhỉ...
Nhưng đau không nhỉ....
Chắc là đau lắm đấy...
25.
Ngày mới nữa rồi à...
Con dao vẫn chưa rời khỏi tay tôi.
Nhẹ nhàng kéo một cái...máu chảy rồi..nhưng chảy ít như thế này thì bao giờ mới chết.
Thêm một lần kéo nữa...một đường nữa lại xuất hiện trên cánh tay trái.
Đau...đau thật đấy nhỉ...
Bao nhiêu đường như thế mới chết nhỉ
Cắt sâu quá không được đâu...
Chết cũng nên để bản thân nguyên vẹn chứ.
24.
Ho...đau...
Ăn cơm ngon lắm...là cơm cô bé phòng đối diện nấu cho tôi.
L ng ngực như có cả tảng đá đè chặt...thở không nổi...
Há miệng thở thôi nào...
Sắp chết rồi...không sao đâu...
Tự an ủi bản thân mình.
23.
Máu nơi cánh tay khô rồi. Nhưng phòng toàn là mùi máu..
Tôi ho ra máu đấy...
Chuyện bình thường mà nhỉ...haha...
Anh nhắn tin...số lạ...anh không dám lấy số của anh nhắn cho tôi vì sợ bảo bối nhà anh giận.
Anh hỏi tôi tình hình bây giờ như thế nào rồi.
Tôi nhắn lại rằng em ổn...chỉ là bây giờ không còn tóc và ho ra máu nhiều hơn thôi.
Anh nói anh muốn tôi nhập viện.
Tôi nói tôi không muốn.
Anh nói nếu thương anh thì nhập viện điều trị cho anh an tâm.
Tôi hỏi nếu tôi thương anh thì anh có thương lại tôi không.
Anh không trả lời...anh không muốn trả lời..hoặc là bảo bối của anh phát hiện anh nhắn tin cho tôi rồi.
Anh có bị đánh bị mắng không...có bị cậu ấy dỗi mà phải bỏ thời gian năn nỉ không..
Ây cha...tôi còn chưa biết được cảm giác đó...haha
22.
Không nuốt nổi cháo..
Co ro nằm trên giường
Bao giờ thì ngủ không tỉnh lại nữa nhỉ...
21.
Tôi biết mình sắp chết..
Có muốn làm gì trước khi chết hay không...tôi cũng không biết nữa.
Thôi thì cứ nằm vậy đợi đến ngày thanh thản ra đi thôi.
Không chết vì bệnh thì cũng vì đói mà chết.
Yên tâm...không sống thêm được đâu...đừng lo lắng nhé.
20.
Bạn của anh ấy gọi cho tôi. Hỏi tôi đang ở đâu.
Chắc là anh ấy nhờ hỏi giùm đấy.
Hạnh phúc nhỉ..tôi mỉm cười.
Anh bạn kia hỏi tôi có thể đi cafe hay không.
Tôi đồng ý.
Thay đồ..rửa mặt...chỉnh trang lại chút cho đỡ nhếch nhác...
Ra ngoài thôi.
19.
Hôm qua ở quán cafe bạn anh ấy hỏi tôi rất nhiều về tình hình bệnh của tôi. Tôi qua loa trả lời.
Anh ấy hỏi tôi có muốn nhập viện không..anh ấy có người quen có thể giúp tôi tìm bác sĩ tốt.
Anh ấy nói tiền bạc tôi không cần lo. Người chăm sóc cũng không cần để ý..anh ấy thuê người chăm tôi.
Tôi biết đây là ý của Việt Anh.
Tôi biết anh làm những điều này là vì nghĩa chứ không phải vì tình.
Tôi không muốn phiền đến cuộc sống của anh.
Rút ra tấm thẻ ngân hàng anh để lại lúc trước, tôi nhờ anh bạn gửi trả lại cho Việt Anh. Lý do đơn giản là tôi sắp chết rồi không cần dùng đến tiền.
Tôi nói ra những lời đó nhẹ nhàng lắm...không còn đau lòng như trước nữa .
Tôi chấp nhận số phận..
Chấp nhận mất anh...
Chấp nhận kết thúc tất cả...
18.
Ho như thế này thì làm sao mà sống...
17.
............
16.
Ôi tôi chưa chết...chỉ là ngất đi thôi à....
15.
Bác sĩ gọi điện. Tôi không có sức để nghe. Nhưng vẫn nhắn lại cho ông ấy một câu để ông có thể yên tâm rằng tôi chưa chết.
Tôi biết ông thương tôi..thương hại cũng được...không sao hết.
14.
............
13.
...........
12.
Hôm nay lạnh quá, tôi mặc mấy lớp áo quần rồi...đắp chăn kín hết rồi mà vẫn thấy lạnh.
Nhớ vòng tay ấm áp của anh ấy quá.
Gọi điện cho anh được không nhỉ?
Tôi không đủ can đảm để gọi..sợ anh bị người yêu dỗi..sợ anh phải đi năn nỉ cậu ấy.
Không phải tôi sợ đâu...
Tôi ghen tị đấy.
11.
10.
9.
8.
Mấy hôm nay sốt li bì, đầu đau, chân tay đau. Tôi chỉ có thể nằm yên một chỗ.
Muốn đi toilet...bò vào vậy, chứ đi ra giường thì kì lắm...haha
7.
Xương cốt như muốn vỡ vụn...
Cơ thể này không còn là của tôi nữa...
Tôi ốm đi vài vòng rồi. Bây giờ ra đường chắc gió thổi bay mất.
6.
5.
4.
3.
2.
Lại mê man như thế đấy. Tôi nhìn thấy bố mẹ tôi...họ ở phía xa kia kìa. Họ vẫy tay gọi tôi. Tôi nên đi đến đó hay không.
Tôi nhớ họ lắm...rất nhớ...
Nhớ anh nữa...nhưng tôi không thấy anh
Mọi thứ trước mắt nhòe đi....chỉ duy nhất một vệt sáng nơi bố mẹ tôi đang đứng là còn tồn tại rõ. Tôi đi đây...đi tìm bố mẹ.
Không tìm anh nữa..tôi không thương anh...
Anh ở lại đi...
1.
Ánh sáng ngoài cửa sổ....
Tôi một mình trong phòng ....
Bố mẹ tôi đâu....
À thì ra tôi chưa chết.
Hôm nay ngày bao nhiêu nhỉ...với tay tìm điện thoại xem lịch.
Ôi...hôm nay là đám giỗ bố mẹ tôi.
Thảo nào hôm qua tôi thấy họ.
Nhưng sao họ không đón tôi đi.
Năm nay không thể nấu cho họ bữa cơm rồi...cũng không có hoa quả luôn.
Thôi bố mẹ đợi con nhé..con đi theo bố mẹ rồi sẽ lo cho bố mẹ. Gia đình chúng ta lại bên nhau.
Hôm nay ngày tốt nhỉ...
Rất tốt để kết thúc một cuộc đời.
Muốn đến bệnh viện nhưng không còn sức nữa rồi. Chết ở đây làm sao được ta.
Tôi muốn gặp anh quá...
Gọi cho anh lần cuối được không
Nhưng mà tôi muốn thấy mặt anh..muốn nắm đôi tay đó một lần cuối.
Tôi tham lam quá rồi.
Bất chấp những ngăn cản của lý trí, tôi tìm số điện thoại anh đã từng gọi cho tôi, bấm số gọi lại. Tôi sắp chết rồi...đánh cược lần cuối thì có sao đâu.
Chuông reo liên tục từng hồi...tim tôi cũng phập phồng theo nó.
Anh nghe máy rồi. Tôi nghe anh hỏi có chuyện gì sao.
"Em sắp chết thật rồi. Anh có thể gặp em lần cuối không?"
"Đã bảo em đi bệnh viện đi mà. Chết cái gì mà chết. Đừng có đem chuyện chết ra mà dọa anh"
Anh không tin lời tôi, anh nghĩ tôi nói như vậy là lừa anh chỉ để gặp anh thôi.
Nực cười quá...tôi ấy vậy mà thật xấu xa trong mắt anh.
"Em nói thật, em không chống đỡ được nữa. Em muốn đi tìm bố mẹ em. Em đau không chịu nổi nữa rồi."
"Vẫn cái thói thích nói bậy bạ như thế à, em có biết là em đang nói gì không hả"
"Em biết, em sắp chết là thật. Anh gặp em lần cuối là biết ngay thôi mà."
" Gia Bảo...anh nói lần cuối với em, có bệnh thì đến bệnh viên chữa trị. Chúng ta đã tách nhau ra rồi, anh bây giờ có cuộc sống của riêng anh, em không thể cứ mãi làm phiền anh như vậy được. Lúc trước anh thương em là thật lòng, nhưng tình cảm không nói trước được, xin em hãy tự thương lấy bản thân mình, đừng chỉ nhớ về những gì trong quá khứ mà tự đày đọa bản thân mình. Sống hay chết là quyền quyết định của chính bản thân em...nhưng trước khi muốn người khác thương mình thì em phải thương chính em trước....."
Anh ấy nói nhiều lắm...nhưng tôi không nghe gì nữa rồi.
Sống hay chết là việc của tôi không liên quan đến anh
Anh đã từng thương tôi nhưng đó là chuyện trước đây. Bây giờ anh ấy chỉ xin tôi đừng làm phiền cuộc sống anh ấy.
Được thôi, em sẽ đáp ứng anh...không phiền anh nữa.
Nhưng mà phiền lần cuối chắc không sao nhỉ, tôi chết cũng phải nói anh biết để còn đem tôi đi thiêu chứ.
Cầm điện thoại..tôi nhắn tin cho anh
" Xin lỗi vì phải phiền anh nữa rồi..nhưng mà anh có thể đến đây đem em đi thiêu được không?.Em không muốn cơ thể mình cứ nằm đó đến khi bị chuột tha đi đâu. Haha
Em đi trước đây, đáp ứng anh không phiền đến anh nữa. Cảm ơn anh vì đã cưu mang và yêu thương em suốt 10 năm qua. Cảm ơn anh vì đã cho em biết thế nào là tình yêu thực sự.
Xin lỗi vì đã làm anh phải buồn phiền chán ngán trong quá trình yêu em. Xin lỗi vì chia tay rồi vẫn phiền anh như thế.
Cho em xin một điều cuối cùng thôi. Anh có thể đừng gọi người yêu mới của anh là bảo bối được không?. Em muốn đó là danh xưng của một mình em trong lòng anh, được không anh.
Bảo bối của anh: Gia Bảo"
Tôi gửi tin nhắn kèm theo địa chỉ phòng trọ của mình.
Đứng lên mở chốt cửa sợ lát nữa a tới không mở được cửa để vào với tôi.
Sắp xếp lại áo quần với mong muốn được đốt chung với mình, ghi tờ giấy dán lên nó.
Một hộp nhỏ để 2 chiếc nhẫn đôi, một sợi dây chuyền in tên tôi và anh l ng vào nhau..ghi tờ giấy "trả lại anh" rồi dán vào đó .
Nhìn lại căn phòng một lần nữa...được rồi...đến lúc rồi.
Tôi nằm lên giường, đưa tay vốc hết thuốc ngủ còn sót lại...nhiều quá...
Bỏ hết vào miệng...cố gắng nuốt xuống....
Khó nuốt quá rồi...cố lên...chịu đau chút nào
Xuống rồi...ly nước được rót vào cổ làm trôi luôn những viên thuốc cuối cùng còn sót lại trong miệng xuống bụng.
Dễ chịu quá...mơ màng....tôi thấy rồi...thấy bố mẹ tôi rồi. Họ đến đón tôi.
Nhưng tôi vẫn chưa muốn đi.
Tôi muốn đợi anh tới....
Tôi ngồi đó, nhìn thấy cơ thể mình nằm trên giường...lạnh lẽo..ốm yếu.
Tôi đã ốm đến như vậy rồi ư...
Thật là xấu quá đi mà..ngay cả tôi còn chê đây này..sao mà anh ấy muốn nhìn cho được.
Sao lâu thế nhỉ...anh ấy còn chưa tới.
Có đọc được tin nhắn của tôi chưa...có quan tâm tới chút nào không.
Điện thoại đổ chuông, là anh gọi. Tôi vô thức đưa tay nắm điện thoại
Hụt rồi...không nắm được...
Tôi chết rồi...chết thật rồi.
Anh gọi 5 cuộc....cuối cùng cũng không gọi nữa.
Chắc là anh ấy nghĩ tôi giả vờ nên không thèm để ý rồi.
Vậy giờ làm sao...tôi cứ để xác mình nằm đó à....chuột có tha tôi đi không....haha
Có tiếng chân người chạy gấp gáp... Gấp lắm
Anh tới rồi...mạnh mẽ xô cửa...không phải anh tới một mình...thêm vài người nữa.
Tôi thấy anh lao đến cái xác không hồn trên giường kia...ôm lấy...lay lay...gọi tên
"Gia Bảo... Gia Bảo...là anh...mở mắt nhìn anh...nhanh mở mắt nhìn anh "
"Em ở đây mà...em nhìn thấy anh mà..chỉ là không ôm anh được thôi"
Anh không nghe tôi nói, anh gào khóc xé lòng. Nhưng anh ơi..em nói thật đúng không, rằng em sắp chết là thật đúng không. Em có lừa anh đâu. Tại anh không tin em đấy chứ.
Anh khóc gọi tên tôi đến khàn cả cổ, anh xin lỗi, anh nói anh sai rồi, anh nói anh không nên bỏ mặc tôi.
Anh khóc...
Tôi cười...
Anh xin lỗi muộn rồi. Em không còn thương anh nữa.
Anh bỏ mặc em lâu quá rồi. Em phải đi một mình thôi, không cần anh nữa.
Anh ôm chặt tôi trên giường, mặc mọi người ngăn cản mà hôn khắp cơ thể tôi. Mặt..mũi..tay..chân..tất cả đều đọng lại nước mắt anh.
Anh hỏi tôi tại sao..tại sao lại cố chấp không đến bệnh viện.
Tôi đứng bên cạnh anh..xoa lên mái tóc đó...bởi vì em mất anh..cả thế giới của em cũng mất theo luôn rồi. Em sống có ý nghĩa gì nữa đâu.
Kết thúc một cuộc đời...em đã có 10 năm sống rất ý nghĩa...em đi đây
Vĩnh biệt anh...
Vĩnh biệt thế giới....
Yêu anh..........
End
Đây là câu chuyện có thật của một người bạn của tôi. Tôi đứng trên cương vị em ấy viết ra những lời này. Cảm ơn tất cả mọi người đã đọc. Em ấy đi đã hơn một năm nay bây giờ tôi mới có can đảm để viết lên câu chuyện này. Xin cảm ơn 💚💚 Mình sẽ viết tiếp câu chuyện này với góc nhìn từ Việt Anh, để có thể nhìn nhận rõ hơn về câu chuyện.
Mong mọi người có thể đón đọc tiếp ạ.