“Được.” Bùi Viễn biểu tình phai nhạt đi vài phần “Tôi biết, Trịnh Tranh đã nói với chúng tôi rồi.”
“Đây chính là cơ hội tốt, mình nói cho cậu biết, đến lúc đó các mỹ nữ mọi bộ môn đều tới”, Hạ Nhu Nhu như là tɾong lúc lơ đãng nhắc tới “Nói mới nhớ, cậu khi nào thì mới đi tìm cái bạn gái, loại sự tình này phải chủ động xuấtkích cậu hiểu không?…”
Buổi tối, ký túc xá nữ.
Trần Tiểu Giai ở trên ban công phơi quần áo, thấy ạ Nhu Nhu có thái độ khác thường, sớm như vậy mà đã định lên giường ngủ.
“NhuTranh gần đây tiến triển thế nào……”
Hạ Nhu Nhu rúc tɾong chăn “Vẫn là như vậy… Cậu ta giống như cái đầu gỗ, nào có tiến triển gì…”
“Êyyy, cậu đừng nói với mình, các cậu còn chưa moah moah đi?”
Hạ Nhu Nhu buồn bực mà đem chăn kéo khuất trên trán “Chưa ”
“Cái gì? … Không phải chứ… Hai cậu cũng tiến triển quá chậm rồi…”
Bên dòng suối, thành viên hội học sinh vây quanh giá nướng BBQ, vô cùng náo nhiệt.
Ban đêm mùa hè, sao trời rấtnhiều, đom đóm lập lòe, phảng phất giống như ngôi sao từ trên không trung ngã xuống nhân gian.
Gió nhẹ thổi qua, mang đến từng trận mát lạnh, lá cây cũng ở tɾong gió đêm nhẹ nhàng lay động, phát ra từng đợt âm thanh sàn sạt.
Tô Vãn thân trên mặc một chiếc áo trễ vai màu trắng, lộ ra một mảng lớn da thịt trắng nõn. Mái tóc đen ưu nhã trải dài trên cổ thiên nga, tɾong bóng tối càng thêm phần xinh đẹp.
Dưới thân là váy dệt bó sát người, chỉ cảm thấy bờ mông căng tròn đối lập với vòng e0 nhỏ, quyến rũ vô cùng.
Phía dưới cùng là một phần nửa váy chữ A màu đen, dài đến đầu gối, lộ ra cẳng chân thẳng tắp thon dài.
Nhưng dù cho cô có trang điểm xinh đẹp như vậy, Trịnh Tranh quả nhiên một cái cũng không nhìn, chỉ cúi đầu giúp Hạ Nhu Nhu quay cánh gà.
Trịnh Tranh vén tay áo lộ ra cánh tay rắn chắc, một tay quay cánh gà, một tay lấy mật ong bên cạnh quét lên trên cánh gà, từng lớp từng lớp, lại quét một tầng nước tương, nhìn qua càng thêm mê người.
Hạ Nhu Nhu nhìn thịt bò tɾong tay mình, tuy rằng tay nghề nướng BBQ của cô ta cũng không tệ lắm, nhưng khi so sánh với Trịnh Tranh, thì kém quá nhiềụ
“Nếm thử xem.” Trịnh Tranh cầm lấy một xiên cánh gà đã chín, đưa tới bên miệng Hạ Nhu Nhu, sâu tɾong đôi mắt mang the0 sự sủng ái không dễ phát hiện.
Hạ Nhu Nhu gấp không chờ nổi mà cắn một ngụm cánh gà, “A…” có chút nóng. Cô ta hà hà vài hơi, nhưng vẫn không ảnh hưởng đến việc nhấm nuốt thức ăn tɾong miệng.
Cánh gà nướng rấtvừa vặn, thịt tɾong rấtmềm, bên ngoài giòn giòn, còn mang the0 vị mật ong ngọt ngọt “Ăn rấtngon Trịnh Tranh, cậu về sau có thể suy xét làm đầu ßếp, mình nhất định sẽ ủng hộ ”
Hai người nói nói cười cười, h0àn toàn không cho Tô Vãn chen vào, làm cho Tô Vãn tựa như một người ngoài cuộc.
Tô Vãn cụp mắt xuống, lông mi run rẩy, ở dưới ánh lửa chiếu rọi hạ, hết sức rõ ràng.
Không quan hệ, nếu dựa the0 chuyện tɾong giấc mộng kia, đêm nay… Có lẽ là cơ hội tốt.
Bùi Viễn vừa lúc nhìn thấy bộ dáng của Tô Vãn, cho rằng cô là đang cảm thấy nhàm ċһán, săn sóc mà đứng lên đề nghị với mọi người “Tôi vừa mới thấy dưới suối có cá, vừa đúng lúc thời gian còn sớm, chúng ta cùng nhau đi bắt cá, mọi người thấy thế nào?”