Cô cũng không dám hỏi kỹ nữa, nhận lấy bản hợp đồng xem.
Tống Úc thì yên lặng ngồi đối diện, chậm rãi quan sát lại cô giáo tiếng Trung mới nhận việc của mình. Thật lòng mà nói, trông cô chẳng giống người lớn hơn cậu ba bốn tuổi chút nào.
Mặt mộc không trang điểm, ăn mặc kiểu sinh viên, nói năng cũng nhẹ nhàng. Tiếng Nga và tiếng Anh đều nói khá tốt, lưu loát không có khẩu âm, nhưng có vẻ không tự tin lắm, giọng nói luôn nhỏ nhẹ.
Tuy trông không giống người nghèo, nhưng có vẻ cũng không khá giả gì, luôn tìm việc làm thêm kiếm tiền, còn đang bị một gã đàn ông dây dưa không dứt.
Tống Úc thờ ơ nhớ lại mấy đoạn tin nhắn trò chuyện cố ý giữ khoảng cách kia.
À, cô cũng nhát gan nữa.
Cô gái đối diện xem xong hợp đồng, cầm bút, viết tên mình từng nét lên trang ký tên.
Yến… Đường…
Tống Úc thầm nhẩm hai chữ này trong lòng. Nét chữ phức tạp, con người đơn giản.
Hợp đồng gồm hai bản, ký xong, công việc này coi như đã chốt.
Thu nhập trong thời gian tới đã được đảm bảo, giọng nói của Yến Đường cũng trở nên vui vẻ hơn.
Trước khi tạm biệt, cô không nhịn được hỏi "Trước kia... vì sao cậu lại giúp tôi?"
Bây giờ cô khá chắc chắn cậu không phải kiểu người nhiệt tình. Sau đó cô nhận được một câu trả lời bất ngờ.
"Bởi vì…"
Tống Úc chống cằm, cười tủm tỉm nói "Cô giáo lúc đó trông đáng thương lắm."
Yến Đường rất ít khi nhận được nhận xét từ người khác, vì mọi người lười nhận xét một người tầm thường. Cái gọi là tầm thường, nghĩa là không khiến người ta ngưỡng mộ, cũng chẳng đến mức bi thảm khiến người ta đồng cảm.
Mọi người thậm chí còn lười để ý đến một người tầm thường.
Vì vậy, khi Tống Úc nở một nụ cười không ác ý, vô cùng thuần khiết, nhưng lại nói cô "trông đáng thương", Yến Đường không thực sự hiểu ý nghĩa của nó.
Nhưng bị học sinh dùng từ như vậy để miêu tả, cô vẫn hơi ngượng.
"Đó là mộc mạc." Yến Đường giả vờ bình tĩnh sửa lại, còn tại chỗ dạy cậu viết hai chữ đó bằng tiếng Trung.
Cô lại nói bằng tiếng Nga "Mộc mạc là phẩm chất vĩ đại của giai cấp công nhân."
Tống Úc bật cười.
Thế nên tình hình cũng không trở nên quá khó xử.
Yến Đường cố gắng che giấu vẻ nhạt nhòa tầm thường của mình, để không bị lúng túng trước mặt người khác đặc biệt là trước một thiếu niên tràn đầy sức sống, tiền đồ vô lượng như Tống Úc.
Nhưng cuộc sống không phải không có chuyện tốt, ví dụ như việc dạy kèm tiếng Trung cho Tống Úc đã chính thức được quyết định.
Cầm hai công việc trong tay, Yến Đường sắp xếp theo mức độ ưu tiên, trước tiên tập trung xử lý việc của Tống Úc.
Việc ôn tập cho kỳ thi dự bị thì không sao, ngược lại việc đi cùng cậu đến buổi tập để hỗ trợ giao tiếp lại phiền phức hơn một chút.
Cô dành một ngày rưỡi đọc hết cuốn sổ ghi chép về võ thuật đối kháng của Tống Úc, soạn thành một bản đối chiếu ba thứ tiếng Trung Anh Nga.
Phần đầu cuốn sổ nét chữ còn rất non nớt, có lẽ là chữ viết của Tống Úc hồi nhỏ. Bên trên còn có vài lời phàn nàn trẻ con, ví dụ như "bị vật ngã đau lắm, nhưng mẹ nói anh hùng không được khóc".
Ngoài ra, một số ghi chép khác lại hơi đáng kinh ngạc, tràn đầy sự hiếu chiến tàn nhẫn, thậm chí có vẻ hơi vô tình.