⬅ Trước Tiếp ➡

Tìm hiểu thêm đi, đó là một chàng trai tốt. Đây là lời khuyên của gia đình.
Ba mẹ suy đi tính lại, cảm thấy Yến Đường khó mà tìm được đối tượng nào có điều kiện kinh tế và năng lực làm việc như thế nữa, nên cô còn chưa thực sự bước chân vào xã hội, tốt nhất là nhanh chóng ổn định, đừng đắn đo những chuyện nhỏ nhặt.
Lại một việc lớn trong đời hoàn thành, người nhà cũng có thể yên tâm.
Gió lạnh thổi đến, như dao cắt vào mặt, vào mắt, vào tim cô.
Yến Đường lúc này mới nhớ ra Tống Úc chưa đi, ngẩng đầu lên, thấy cậu đang dựa vào xe nhìn mình, ánh mắt dò xét y như lần trước.
Trong lòng cô lại dấy lên mấy phần bối rối.
Cậu tuổi còn nhỏ, mình lại là cô giáo của cậu, để cậu thấy cảnh tượng khó xử này hai lần, thật sự rất không nên.
"Cậu mau về đi." Yến Đường nói "Tôi sẽ soạn tài liệu tiếng Trung hôm nay gửi cho cậụ"
Tống Úc không hiểu được nhiều đoạn đối thoại, ánh mắt vẫn luôn dõi theo gương mặt cô.
Gương mặt vẫn còn ửng hồng lúc ở trên xe, giờ lại dần bị khí lạnh thấm vào đến tái nhợt.
"Cô có cần tôi giúp đuổi anh ta đi không?" Cậu dùng tiếng Nga hỏi cô.
Yến Đường hơi sững lại, hai chữ "không cần" nghẹn trong cổ họng, mãi không thốt ra được.
Ánh mắt cô và Tống Úc chạm nhau, đôi mắt xinh đẹp kia trong đêm tối biến thành màu nâu vàng thăm thẳm, trong suốt.
"Vâng, làm ơn giúp tôi đuổi anh ta đi." Cô nghe thấy chính mình nói vậy.
"Khoan đã, hai người đang nói gì vậy? Tưởng ai, hóa ra là một gã người Nga."
Dương Nhất Châu biết Yến Đường học tiếng Nga, hơi bực bội muốn kéo cô lại "Chúng ta nói chuyện tiếp đi."
Lúc này, Tống Úc bước tới kéo cô ra sau lưng mình.
Thân hình cao mét chín mấy mang đến cảm giác áp đảo khiến người ta e sợ. Cậu còn chưa nói gì, Dương Nhất Châu đã sợ đến mức lùi lại hai bước.
Yến Đường thấy hơi buồn cười, bất giác bật cười.
Cô đứng hơi xa, chỉ thấy Tống Úc nói với Dương Nhất Châu vài câu, Dương Nhất Châu liền biến sắc, quay đầu vội vã rời đi.
"Cậu nói gì với anh ta vậy?" Cô hỏi Tống Úc.
"Không có gì, anh ta sẽ không đến tìm cô nữa đâụ"
"Cảm ơn." Yến Đường cảm kích nói "Ngại quá, lại làm phiền cậu rồi."
Tống Úc cụp mắt nhìn cô, ánh mắt lướt qua gương mặt đã giãn ra của cô, rồi dừng trên cổ cô. Vết đỏ bên cổ vẫn chưa tan đi.
Cậu đưa tay ra sau lưng Yến Đường, kéo mũ áo phao trùm lên đầu cô.
"Cô giáo về nghỉ đi, sắp cóng đến nơi rồi. Về nhà lấy khăn lạnh chườm cổ một chút, tránh bị sưng lên. Nếu vẫn không dễ chịu thì phải báo cho tôi ngay."
Giọng thiếu niên trong trẻo, tiếng Nga êm tai tựa nhung.
Lúc Yến Đường đi vào cổng trường lại ngoảnh đầu nhìn lại, thấy Tống Úc vẫn đang dựa vào xe với dáng vẻ nhàn nhã, thấy cô nhìn sang còn cười vẫy tay, đợi đến khi cô đi xa hẳn mới lên xe rời đi.
Điện thoại nhanh chóng nhận được tin nhắn WeChat từ cậụ
Cô giáo ngủ ngon.
Gấu con thả tim.ipg
Không tệ nha, lại viết bằng tiếng Trung.
Trong lòng Yến Đường dâng lên chút cảm giác thành tựu của một giáo viên.
Ngủ ngon, nghỉ sớm nhé.
Cô không ngờ rằng, dòng trả lời đơn giản này lại được Tống Úc nhìn rất lâụ
Trong những ấn tượng ban đầu của Yến Đường về Tống Úc, có ít nhất một điểm chính xác… Cậu không phải là người nhiệt tình.


⬅ Trước Tiếp ➡