sợ hãi không thể che giấu "Tôi không dám.
Tôi chỉ làm đúng phận sự của mình.
Nếu ngài không hài lòng, tôi sẽ ra ngoài ngay." Đặng Triết nhìn sâu vào đôi mắt đen láy đang ngập nước của cô.
Hắn thấy sự phản kháng yếu ớt, thấy sự quật cường đang cố gắng che đậy nỗi sợ hãi tột độ.
Điều đó kích thích bản năng săn mồi của hắn khủng khiếp.
Hắn đưa tay lên, ngón tay cái thô ráp miết nhẹ lên đôi môi đỏ mọng của cô, chà xát cho đến khi nó sưng đỏ lên.
Đặng Triết "Em biết không Hạ Mật?
Trong căn nhà này, không có gì là bí mật đối với tôi.
Kể cả những suy nghĩ ngu ngốc trong cái đầu nhỏ bé này của em." Hắn cúi thấp hơn, môi hắn gần như chạm vào môi cô, thì thầm "Em muốn chạy trốn sao?" Hạ Mật nín thở.
Câu hỏi của hắn đánh trúng tim đen của cô.
Nhưng cô biết, nếu thừa nhận lúc này, cô sẽ chết rất thảm.
Hạ Mật "Tôi...
tôi không có nơi nào để đi cả.
Tôi cần công việc này." Đặng Triết bật cười, một tiếng cười trầm thấp rung động lồng ngực.
Hắn buông tha cho đôi môi cô, nhưng bàn tay lại trượt xuống, bóp nhẹ vào eo cô qua lớp đồng phục hầu gái.
Vòng eo nhỏ nhắn, mềm mại đến mức hắn cảm giác chỉ cần dùng một tay cũng có thể bẻ gãy.
Đặng Triết "Tốt nhất là như vậy.
Hãy nhớ kỹ thân phận của mình.
Em đã ký vào bản hợp đồng đó, tức là cả cái mạng này của em cũng thuộc về tôi.
Đừng để tôi phát hiện em có ý đồ gì khác.
Nếu không..." Hắn bỏ lửng câu nói, nhưng ánh mắt tàn nhẫn của hắn đã nói lên tất cả.
Hắn buông tay ra, lùi lại, xoay người đi về phía bàn làm việc như thể vừa mất hứng thú với một con thú cưng nhàm chán.
Đặng Triết "Ra ngoài đi.
Và bảo quản gia Lâm mang cho tôi một chai rượu mạnh." Hạ Mật như được ân xá, cô vội vã cúi đầu "Vâng thưa thiếu gia." Cô xoay người, bước nhanh ra cửa, cố gắng không để lộ đôi chân đang run rẩy.
Khi cánh cửa thư phòng khép lại sau lưng, ngăn cách cô với con quái vật bên trong, Hạ Mật mới dám thở hắt ra.
Cô dựa lưng vào tường, trượt dài xuống đất, hai tay ôm lấy mặt.
Bản hợp đồng đó là thật.
Sự chiếm hữu điên cuồng trong mắt Đặng Triết cũng là thật.
Cô đã rơi vào một cái bẫy không lối thoát.
Và đáng sợ hơn, cô cảm nhận được cơ thể này...
cơ thể phản chủ này vừa nãy đã rung động trước sự đụng chạm của hắn.
Một luồng nhiệt lạ lùng vẫn còn âm ỉ nơi vòng eo bị hắn bóp chặt, lan tỏa ra khắp tứ chi, khiến cô vừa ghê tởm vừa khao khát một cách điên rồ.
Hạ Mật cắn chặt môi đến bật máụ Cô phải tỉnh táo lại.
Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu thôi.
Nếu không thể trốn thoát bằng luật pháp, cô sẽ phải tìm cách khác.
Cô sẽ không để bọn họ biến mình thành nô lệ tình du͙c.
Nhưng Hạ Mật không biết rằng, ở bên trong thư phòng, Đặng Triết đang ngồi trên ghế da, tay cầm ly rượu rỗng.
Hắn nhìn chằm chằm vào ngăn kéo dưới gầm bàn – nơi vừa bị xê dịch một chút so với vị trí ban đầụ Hắn nhếch môi cười, một nụ cười đầy tà khí.
Đặng Triết "Mèo con đã thấy cái bẫy rồi sao?
Để xem em vùng vẫy thế nào trong chiếc lồng này." Hắn nâng ly rượu lên, tưởng tượng đó là dòng máu ngọt ngào của cô, rồi uống cạn một hơi.
Đêm nay, giấc ngủ của hắn chắc chắn sẽ rất thú vị.
Hạ Mật dựa lưng vào cánh cửa gỗ