bày.
"Số 07, cô chậm trễ ba phút." Giọng nói của ông ta đều đều, không chút cảm xúc nhưng lại mang theo áp lực vô hình khiến người nghe phải rùng mình.
Hạ Mật siết chặt nắm tay, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể "Xin lỗi quản gia Lâm, tôi cần chút thời gian để làm quen với...
bộ trang phục này." Quản gia Lâm khẽ hừ lạnh, ông ta xoay người ra hiệu cho cô đi theo "Cô nên làm quen dần đi.
Tại Biệt thự Ánh Trăng này, trang phục của hầu gái không phải để thuận tiện cho việc lau dọn, mà là để thuận tiện cho việc phục vụ các ông chủ bất cứ lúc nào, ở bất cứ đâụ Sự thẩm mỹ và khoáı cảm của chủ nhân luôn được đặt lên hàng đầụ" Câu nói trần trụi ấy khiến Hạ Mật cảm thấy như bị tát một cái thật mạnh vào mặt.
Cô cắn môi, nuốt xuống sự nhục nhã đang dâng lên trong cổ họng.
Cô tự nhủ phải nhẫn nhịn, mạng sống là quan trọng nhất.
Hạ Mật lặng lẽ đi theo sau lưng quản gia Lâm, băng qua đại sảnh rộng lớn được trang hoàng lộng lẫy như cung điện hoàng gia Châu Âụ Những bức tranh sơn dầu khổ lớn treo trên tường, những chùm đèn pha lê rực rỡ, tất cả đều toát lên mùi vị của tiền bạc và quyền lực.
Nhưng ẩn sau vẻ hào nhoáng đó, Hạ Mật cảm nhận được một sự ngột ngạt đến khó thở.
Nơi này không giống một ngôi nhà, nó giống một chiếc lồng vàng giam cầm những con chim hoàng yến xinh đẹp.
Đột nhiên, một tiếng hét thất thanh xé toạc không gian yên tĩnh, khiến Hạ Mật giật bắn mình.
"Không Xin ông Quản gia Lâm, cứu tôi với Tôi không cố ý Tôi chỉ tò mò thôi mà " Từ phía hành lang dẫn vào khu vực bếp, hai gã vệ sĩ to lớn trong bộ vest đen đang lôi xềnh xệch một cô gái trẻ.
Cô ta cũng mặc bộ đồ hầu gái giống hệt Hạ Mật, khuôn mặt đầm đìa nước mắt, phấn son nhòe nhoẹt, hai tay bấu chặt lấy mép thảm cố gắng trì hoãn việc bị lôi đi.
Hạ Mật kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt, đôi chân như chôn chặt xuống đất.
Quản gia Lâm dừng bước, gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng tàn nhẫn.
Ông ta liếc nhìn cô gái đang gào khóc dưới sàn, giọng nói vang lên đanh thép "Quy tắc số ba của biệt thự Tầng ba là cấm địa.
Bất kỳ ai không có sự cho phép của các thiếu gia mà dám bén mảng tới đó, hình phạt là bị cắt đứt gân tay và ném ra khỏi cổng." Hạ Mật rùng mình, sống lưng lạnh toát.
Cắt đứt gân tay?
Chỉ vì tò mò lên tầng ba sao?
"Nhưng tôi chưa nhìn thấy gì cả Tôi thề Tôi chỉ vừa mới bước lên cầu thang thôi " Cô hầu gái kia gào lên tuyệt vọng, ánh mắt van lơn hướng về phía Hạ Mật như cầu cứụ Nhưng Hạ Mật có thể làm gì đây?
Bản thân cô còn chưa lo xong thân mình.
Cô chỉ biết đứng trân trân nhìn hai gã vệ sĩ thô bạo lôi cô gái kia đi khuất sau cánh cửa gỗ nặng nề.
Tiếng kêu khóc thảm thiết nhỏ dần rồi tắt hẳn, để lại sự im lặng chết chóc bao trùm lên đại sảnh.
Quản gia Lâm quay lại nhìn Hạ Mật, ánh mắt cảnh cáo rõ rệt "Cô thấy rồi đấy, số 07.
Sự tò mò ở đây có cái giá rất đắt.
Hãy làm tốt bổn phận của mình, đừng nghe những gì không nên nghe, đừng nhìn những gì không nên nhìn." Hạ Mật gật đầu, cổ họng khô khốc không thốt nên lời.
Cô nhận ra mình đã xuyên vào một thế giới điên rồ hơn cô tưởng tượng rất nhiềụ Đây không