Cố Vân Niệm mang cơm cho Vân Thủy Dao xong, liền ra bên ngoài gọi điện cho Quý Thiên Trúc và đi cục cảnh sát tìm nàng.
Đến phòng làm việc của Quý Thiên Trúc, Cố Vân Niệm thấy Quý Thiên Trúc đang dùng hai tay xoa giữa mày, vẻ mặt mệt mỏi.
"Chị Thiên Trúc, chị bị đau đầu sao?" Cố Vân Niệm đứng ngoài cửa, dùng tay gõ gõ vào cánh cửa và hỏi.
Quý Thiên Trúc ngẩng đầu lên, nhìn thấy Cố Vân Niệm, trên mặt hiện lên một nét cười.
"Em đến rồi à! Ài, tối qua thức đêm xem hồ sơ, hầu như một đêm không ngủ."
Cố Vân Niệm từ ba lô lấy ra một cái túi thơm, là loại túi vải vô cùng đơn giản, không có bất kì hoa văn gì, đưa cho Quý Thiên Trúc.
"Chị thử xem, đây là túi thơm em làm, bên trong để một số dược liệu có tác dụng an thần. Chắc tại tối qua chị mất ngủ nên mệt mỏi, cho chị một cái dùng thử xem."
Quý Thiên Trúc đưa tay nhận lấy, đặt trước mũi hít sâu một hơi, có chút hương vị bạc hà xen lẫn với hương vị của những loài thuốc khác, trong nháy mắt cảm thấy thanh tỉnh hơn rất nhiều.
Quý Thiên Trúc vui mừng nói: "Ôi, tuyệt vời, không ngờ em lại biết làm cái này nhé. Về sau có thức đêm cũng không lo đau đầu, mệt mỏi nữa."
"Đừng, đừng!" Cố Vân Niệm vội vàng xua tay nói: "Cái này thỉnh thoảng dùng còn được, thức đêm nhiều không tốt đâu. Vì sức khỏe bản thân, tốt nhất chị đừng nên thức đêm nhiều."
Cố Vân Niệm sợ Quý Thiên Trúc ỷ vào túi thơm nàng đưa cho, không để ý sức khỏe bản thân mà thức đêm tăng ca, lúc đấy nàng sẽ ân hận.
"Hơn nữa, hiệu quả của túi thơm cũng không được lâu. Nhiều nhất nửa tháng, hiệu quả của thuốc sẽ không còn tác dụng."
"Tốt rồi!" Quý Thiên Trúc cầm túi thơm hít hà thêm vài lần, nâng niu bỏ vào túi áo, nói đến việc chính: "Mọi việc đều tiến triển tốt, cũng đã thông báo cho Cố gia."
"Cảm ơn chị Thiên Trúc. Em không làm phiền chị nữa, em đi về đây." Cố Vân Niệm đứng lên nói.
Quý Thiên Trúc đứng dậy đưa nàng ra cửa, lấy tay khoác vai nàng đi ra ngoài, miệng tủm tỉm cười nói: "Mồm luôn nói cảm ơn không là không được đâu nhé, xem nghiên cứu làm cho chị hai cái túi thơm như thế này nữa nhé!"
Cố Vân Niệm thấy Quý Thiên Trúc vì cái túi thơm mà không để ý đến hình tượng, trong lòng cũng thấy buồn cười nói: "Vâng. Chờ một thời gian, khi dược liệu trong túi thơm này gần hết tác dụng, em sẽ làm cái mới cho chị".
Nàng sảng khoái đáp ứng, lúc xảy ra chuyện, nếu không phải Quý Thiên Trúc giúp đỡ, nàng cũng không biết phải giải quyết như thế nào.
Ra khỏi cục cảnh sát, nàng không đi bệnh viện, cũng không về nhà.
Dạo bước theo ven đường và ngắm nhìn xung quanh, đồng thời làm nàng nhớ lại năm 1999 tại Giang Thành.
Trong năm này, trừ ký ức đau thương mà trong lòng nàng có thể nói là khắc cốt ghi tâm, các ký ức khác đa số đã phai nhạt.
Từ khi nàng qua đời, nàng đã sống qua mười năm rồi lại trọng sinh.
Nhìn vẻ cũ ký của đường phố, hai bên đường tấp nập những người bán hàng rong, nàng đang suy nghĩ chờ mẹ nàng xuất viện rồi sẽ làm gì tiếp.
Hơn những người khác mười năm ký ức, nàng không cam đoan có thể có thành tựu hơn xa người khác, nhưng để đảm bảo cuộc sống dư dả cho hai mẹ con nàng thì vẫn thể làm được.
Sau khi xảy ra chuyện, mẹ nàng bị thương nặng, cần nghỉ ngơi điều trị, cũng không thể đi làm ngay tại xưởng dệt.
Nàng cũng không nghĩ sẽ tiếp tục cho Vân Thủy Dao đi làm công việc vất vả là công nhân xưởng dệt, hơn nữa nàng nhớ rõ hiện nay thu nhập và đời sống của công nhân xưởng dệt rất thấp. Trong sáu tháng cuối năm xưởng dệt còn nợ lương công nhân chưa thể trả, hơn nửa năm nữa xưởng dệt sẽ bị bán cho doanh nghiệp bên ngoài.
Vừa đi vừa suy nghĩ, bất giác nàng đã tới chợ hoa từ lúc nào.
Ngắm nhìn những cửa hàng bán hoa ở hai bên đường, hương hoa đủ loại bay thoang thoảng, bất giác mắt nàng sáng lên, tròng lòng xuất hiện một ý tưởng.
Tại chợ hoa, nàng đi dạo một vòng, mua một ít hoa tươi có mùi hương mà nàng thích.