Phó chủ nhiệm Chu cau mày, mặt trầm xuống “cô nói đúng như vậy chứ? Có bằng chứng gì không?”
“Vâng!” Lý Ái Quốc vội nói, “Bởi vì chuyện này không phù hợp với quy định, tôi đã nhờ Phó chủ nhiệm Triệu, đồng chí Cố Bảo Nhi và một vị lão trong nhà cùng viết một bản tường trình. Cùng với tiền lương những năm qua của đồng chí Vân, đều được làm riêng một khoản. Vừa hay hôm nay tôi đến phát lương cho đồng chí Vân, tôi cũng mang theo tất cả các bằng chứng tới.”.
Nói rồi, Lý Ái Quốc nhanh chóng lục lọi bằng chứng trong chiếc cặp mà cô ta mang theo.
Những người xem vây quanh sôi nổi với khí thế bừng bừng.
Vừa rồi Vân Thủy Dao mới tố cáo Cố bà lão lấy tiền lương của bà khiến hai mẹ con không sống nổi.
Không ít người trong lòng còn bán tín bán nghi, không ngờ trong nháy mắt lãnh đạo xí nghiệp dệt đã tới, còn trực tiếp nói ra điều này.
Chỉ một số ít người thấy rằng điều này là đúng, nhưng sự xuất hiện của vị lãnh đạo này có lẽ không phải là sự trùng hợp.
Lúc này, Lý Ái Quốc cũng đã tìm ra mọi thứ.
Chỉ là biểu ký tên nhận lương hàng tháng , hơn 10 năm cũng đã dày thành 1 tệp rồi.
Được sắp xếp theo thứ tự thời gian, đóng thành một cuốn sách dày.
Phó chủ nhiện Chu mở nó ra, trang cái đầu tiên là chữ ký của Triệu Kiến Quốc.
Điều kỳ diệu nhất là ở biểu ký tên lĩnh lương, đều có chữ ký và dấu vân tay của Triệu Kiến Quốc..
Trang cuối cùng là một bảng thống kê, trong đó tính số tiền lương của Vân Thủy Dao bị lấy đi và số tiền lương mà bà lão Cố lấy trong những năm qua.
Mặc dù đã nhìn thấy qua một lần, nhưng Phó chủ nhiệm Chu nhìn lại vẫn cảm thấy người nhà họ Cố thật sự rất tàn nhẫn.
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào tay phó chủ nhiệm Chu, muốn biết rốt cuộc lương của Vân Thủy Dao là bao nhiêu, bị Cố lão bà lấy đi bao nhiêu.
Phó chủ nhiệm Chu dường như biết mọi người đang nghĩ gì, đột nhiên hét lớn một tiếng: "Khốn nạn! Lương tháng của đồng chí Vân là 689 tệ, các người chỉ để lại 39 tệ cho người ta. 39 tệ có thể làm được gì chứ?”.
“39 tệ ngay cả một người ăn cơm trắng cũng không quá được nửa tháng,
huống hồ đồng chí Vân còn phải nuôi con gái."
- Phải đoạn tuyệt quan hệ
Phó chủ nhiệm Chu vô cùng đau lòng nhìn Cố lão bà và những người khác, "Đây chẳng phải là các người ép người ta đi chết sao? Mười bốn năm, mười bốn năm, tổng lương của đồng chí Vân là hơn 50.000 tệ, các ngươi lấy đi 45.000 tệ, đồng chí Vân lấy tổng số còn chưa được 6.000 tệ. Các người, các người thực sự là..."
Những người xem xung quanh đều ghen tị khi nghe Phó chủ nhiệm Chu nói về tiền lương hàng tháng của Vân Thủy Dao. Nhưng khi nghe số tiền nhận được trong tay hàng tháng, liền há hốc mồm thở dài một hơi kinh ngạc.
Càng kinh ngạc hơn khi nghe những gì gia đình họ Cố đã lấy đi và để lại cho Vân Thủy Dao trong những năm qua.
Còn thật sự như một câu nói của Vân Thủy Dao, dùng tiền lương của bà ấy để nuôi cả gia đình người nhà họ Cố, nhưng lại không thể nuôi nổi con gái mình.
Nếu không phải sau khi Vân Thủy Dao tan làm lại đi làm thuê, số tiền ít ỏi kia làm sao đủ để hai người bọn họ sinh hoạt.
Phó chủ nhiệm Chu long tràn đầy căm phẫn, mọi người nhìn người nhà họ Cố bằng ánh mắt ngày càng quái dị.
Giang Thành vốn dĩ không lớn, cho nên Cố gia nổi tiếng khắp Giang Thành là điều có thể dự đoán trước được.
Mọi người vốn bàn tán nhỏ tiếng, dần dần trở nên lớn hơn, người nhà Cố gia cũng nghe được, xấu hổ không ngẩng được mặt lên.
Khi bà Cố nghe những gì mọi người nói, tất cả đều hướng về Vân Thủy Dao, đổ lỗi cho cho bà ta, nên cũng hoảng sợ rồi.
Nhưng nghĩ đến đứa con gái vẫn đang bị nhốt trong đồn công an, bà lại nằm xuống: “Tôi mặc kệ, tôi mặc kệ. Nếu không thả con gái tôi ra, tôi sẽ không đứng dậy. "
Sau đó, khán giả đến xem náo nhiệt suýt chút nữa ngạc nhiên đến rớt quai hàm. Họ kinh ngạc vì hóa ra có những kẻ vô liêm sỉ như vậy, vốn trong lòng hướng về mẹ con Vân Thủy Dao, càng bênh vực đối với hai người họ hơn.
Thân hình Vân Thủy Dao lúc này rung lên, Cố Vân Niệm vội vàng tiến lên đỡ lấy bà.
Hai mẹ con tiều tụy nhìn càng đáng thương. So với thân hình tròn trịa của người nhà họ Cố thì trông càng đáng ghét.
Lúc này, Vân Thủy Dao yếu ớt nói một câu: "Được, tôi đồng ý với bà."
Bà Cố lập tức ngừng khóc, ngồi bật dậy, động tác nhanh nhẹn không khác người trẻ tuổi.
“Những gì cô nói là thật.” Bà ta nhìn chằm chằm Vân Thủy Dao với đôi mắt đen, tràn đầy sự phấn khích của chiến thắng.
Vân Thủy Dao với khuôn vô cảm nói: "Tôi không truy cứu cũng được. Nhưng tôi có một điều kiện, tôi và con gái tôi, còn có A Dã, từ giờ trở về sau, sẽ cắt đứt mọi quan hệ với Cố gia các người. Sống chết không có bất kỳ liên hệ gì."
"Không được." Bà Cố không chút do dự phản bác lại. Mọi người đều không biết A Dã là ai. Chỉ khi bà Cố còn hoài niệm tình thân, nghĩ suy cho cùng đây cũng là cháu gái của mình, liền nghe thấy bà Cố nói: "Đây là cháu gái của nhà họ Cố chúng tôi, cô muốn một mình lấy tiền hồi môn của nó. Không có cửa đâu."
Giang Thành có nhiều dân tộc thiểu số, con gái cao quý, sính lễ gả chồng cũng cao. Tuy nhiên, nó thường được gửi về làm của hồi môn cho con gái.
Nhưng thấy ngữ khí của bà Cố, rõ ràng là muốn nuốt chửng tất cả.
Đây đâu còn phải là gả cháu gái, rõ ràng là bán cháu gái.
Nghe Cố lão bà còn đang nghĩ đến Cố Vân Niệm, Vân Thủy Dao ánh mắt trở nên lạnh lùng, càng thêm quyết tâm cắt đứt quan hệ. Lạnh lùng nói: "Vậy thì cho con gái bà vào tù."
Lúc này, Quý Thiên Trúc từ bên cạnh nói: "Cố ý giết người, chưa tính thêm tội cướp tài sản, nhưng sẽ bị kết án trên mười năm và dưới hai mươi năm tù."
Bà lão Cố đột nhiên hoảng sợ, vội vàng nói: "Tôi đồng ý, tôi đồng ý. Đi thôi, chúng ta đến cục cảnh sát thả Bảo Nhi ra ngoài."
"Đợi đã, tôi đi cùng các người. Có người trong nhà máy dệt của chúng tôi đã khai man tiền lương của công nhân và khiến công nhân của nhà máy dệt của chúng tôi không thể sống nổi. Đây không phải là chuyện nhỏ, nhất định phải đến đồn cảnh sát để nộp đơn lập biên bản và điều tra rõ ràng mới được”.
Phó chủ nhiệm Chu cũng đứng dậy.
-Vì để bảo vệ Cố Vân Niệm
Đây thực sự là trách nhiệm của nhà máy dệt, ông ấy nhất định phải đẩy chuyện này ra ngoài.
Nếu không, đợi cho đến khi Vân Thủy Dao báo cảnh sát trước, tất cả những người đứng đầu nhà máy dệt của bọn họ sẽ bị liên lụy.
Cố lão bà khi vừa nghe được những lời này của phó chủ nhiện Chu, đột nhiên kích động nhảy dựng lên: "Không được, không được. Các anh không thể là đồn cảnh sát, số tiền đó là các người tự mình để tôi lấy, tôi không có tiền trả."
Khi nói đến tiền, phản ứng của bà Cố còn lớn hơn cả khi nghe thấy Vân Thủy Dao không đồng ý thả con gái của bà ta ra.
Rất rõ ràng, tình yêu thương của bà Cố dành cho con gái là giả tạo, thứ bà ta yêu nhất chính là tiền.