⬅ Trước Tiếp ➡
Lại lấy ra mấy tờ đưa cho Vân Thủy Dao, “Mẹ cũng cần giữ một ít tiền tiêu vặt bên mình, số tiền còn lại tạm thời để ở chỗ con, khi nào mẹ cần thì tìm con lấy nhé. "
Cô cũng nhìn được ra, Vân Thủy Dao đang dùng số tiền này để bù đắp tội lỗi của mình.
Khi nhận tiền và thẻ, cô thấy rõ ràng Vân Thủy Dao đã thở dài một hơi nhẹ nhõm, sự xấu hổ trong mắt bà cũng tiêu tan một chút.
Cất tiền và thẻ vào túi áo, Cố Vân Niệm hỏi: "Mẹ, mẹ đã nghĩ đến việc phải làm gì sau khi vết thương của mẹ lành lại chưa?"
 “Không phải quay lại xưởng dệt làm sao?” Vân Thủy Dao nói theo bản năng.
Cố Vân Niệm không nhẫn nại được, trợn to hai mắt, kích động, "Mẹ cảm thấy làm loạn đến mức như này rồi, quay lại xưởng dệt làm thích hợp sao? Mặc dù tất cả mọi chuyện đều là do Triệu Chí Quốc gây ra, nhưng náo loạn đến cục cảnh sát, toàn bộ xưởng dệt đều mất mặt. Khi mẹ về làm, lãnh đạo của nhà máy dệt sẽ không gây khó dễ cho mẹ?"
- Năng lực của Vân Thủy Dao
Vân Thủy Dao khẽ cau mày, suy nghĩ một chút, "Có thể sao?"
Mặc dù còn nghi ngờ, nhưng Vân Thủy Dao có trực giác rằng những gì Cố Vân Niệm nói là sự thật.
Chỉ là bà có kiến ​​thức quá ít, là người đơn giản, nhưng không ngu ngốc.  Bản chất con người rất phức tạp, nếu trước đây còn cho rằng bản chất con người vốn dĩ là tốt, không có nhiều người xấu tính như vậy. Bây giờ, hiện thực đã dạy cho bà một khoảnh khắc đẫm máu.
Thấy Vân Thủy Dao do dự, Cố Vân Niệm tiếp tục nói: "Theo những gì con được biết, hiệu suất của nhà máy dệt cũng không tốt?"
Vân Thủy Dao gật đầu, thấy Cố Vân Niệm có ý tưởng, "Niệm Niệm, con có đề xuất gì sao? Mẹ không quay lại nhà máy dệt thì có thể làm gì?"
"Mẹ thấy túi thơm, dầu thơm mà chị Thiên Trúc mua của con thế nào?" Cố Vân Niệm nói. Đứng dậy và quay trở lại phòng lấy ra chiếc túi mà cô đã thêu mấy ngày trước đưa cho Vân Thủy Dao, "Ngoại trừ túi thơm và dầu thơm có dược hiệu đặc mà chị Thiên Trúc muốn, còn có thể chế thành các loại hương hoa. Túi thơm làm tinh xảo một chút, có thể treo ở trên người để trang trí, hoặc là để ở trong tủ quần áo xông khói cũng được. Mẹ nghĩ có người mua không?”
Vân Thủy Dao nhận lấy túi thơm, ánh mắt sáng lên: "Cái này là con thêu?"
Cố Vân Niệm sửng sốt một lúc, sau đó gật đầu một cách thiếu tự tin.
Thấy Vân Thủy Dao đang nhìn mình, tràn đầy ấy ẩn ý nói: "Niệm Niệm, mẹ biết con có bí mật nên sẽ không hỏi. Tuy nhiên, mẹ có một yêu cầu, chính là không được trì hoãn việc học của con. Mẹ nhớ, thành tích bài kiểm tra hàng tháng lần này của con, tuần này chắc có rồi phải không." 
Đôi mắt của Cố Vân Niệm đột nhiên mở to, toàn thân như thể bị sét đánh.
Kiểm tra cái gì, đối với Vân Thủy Dao mà nói, mới là tuần trước, nhưng đối với cô mà nói, chuyện đã xảy ra hơn hai trăm năm trước, sớm đã quên mất rồi.
Mà bây giờ, nghiêm trọng nhất không phải là kỳ thi hàng tháng này lần này, mà là kỳ thi cuối kỳ chỉ kéo dài hơn một tháng vẫn chưa thi.
Hơn hai trăm năm qua, cô đã hoàn toàn quên hết những kiến ​​thức tồi tệ mà cô đã học ở trường.
Nhìn thấy dáng vẻ muốn khóc nhưng không khóc của Cố Vân Niệm, cuối cùng trông giống như một đứa trẻ rồi.
Nhìn dáng vẻ dường như trưởng thành chỉ sau một đêm của Cố Vân Niệm, Vân Thủy  vốn đang lo lắng cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm, xua tay như đuổi ruồi: "Đi đi, tự mình đọc sách đi. Chuyện tíu thơm, con đừng bận tâm, có thời gian thì làm chút hương liệu được rồi."
Vân Thủy Dao trực tiếp đi theo đường chỉ thêu mà Cố Vân Niệm đã xâu, ngón tay như xuyên qua hoa, trong nháy mắt xuất hiện một con bươm bướm sống động như thật trên tấm gấm.
Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Cố Vân Niệm, Vân Thủy Dao đắc ý nói: "Bà ngoại của con là người thừa kế chính tông của nghề thêu Tô Châu. Đôi tay này của mẹ con, mẹ đã được một tay bà ngoại của con dạy dỗ từ nhỏ, thậm chí còn là hậu sinh khả uý."
Mặc dù đã không chạm vào kim chỉ trong hơn mười năm, nhưng tay nghề không hề kém đi chút nào.
Trên mặt Vân Thủy Dao lúc này tràn đầy hứng thú, hiển nhiên đã quá lâu không có động tay trổ tàì.
Cố Vân Niệm lắc đầu, thấy Vân Thủy Dao tinh thần tốt, cũng không khuyên bà đi nghỉ ngơi.
Quay người đi lên gác xép, tìm tất cả sách giáo khoa của lớp một và lớp hai.
Lật từng trang một, cuối cùng cuốn sách giáo khoa tiếng Anh lớp một của trường tiểu học bày ra trước. Cố Vân Niệm ngây người nhìn chằm chằm, toàn thân tràn đầy chán nản.
Mộ Tư Thần nhìn sách giáo khoa vương vãi khắp nơi trên gác xép, lại nhìn dáng vẻ chán nản của Cố Vân Niệm, cuối cùng không nhịn được hỏi: "Cô sao vậy?"
Cố Vân NIệm ngẩng đầu lên với khuôn mặt đầy vẻ đau khổ.
Giơ tay chỉ vào cuốn sách tiếng Anh trước mặt, như sắp khóc rồi: "Làm sao đây. Nó biết tôi, nhưng tôi không biết nó. Chữ trên đó, tôi không biết chữ nào cả."
Mộ Tư Thần cuối cùng không thể nhịn được, phì phì phá lên cười.
Cố Vân Niệm, người muốn khóc nhưng không có nước mắt, dưới góc nhìn của anh thật dễ thương.  Vẻ mặt ngây ngốc trông cực kỳ dễ thương.
-Giọng nói mê hoặc người
Thấy Cố Vân Niệm bối rối nhìn mình chằm chằm mình, Mộ Tư Thần cố gắng kiềm chế nụ cười trên khuôn mặt.
Anh bước tới ngồi bên cạnh cô, liếc mắt nhìn sách, không thể tin, nói: "Trong lớp học cô làm cái gì?"
Trên sách viết hai mươi sáu chữ cái tiếng Anh, nhìn cuốn sách mà Cố Vân Niệm lật ra, chí ít cô  đã học năm thứ hai rồi. Tuy nhiên ngay cả hai mươi sáu chữ cái tiếng Anh cơ bản nhất cũng không biết?
Thấy trong mắt Cố Vân Niệm tràn đầy bất hạnh, mang theo vẻ mặt anh nói gì tôi nghe không hiểu, khóe miệng của anh giật giật, không có cách nào xoa xoa tóc của Cố Vân Niệm, "Thôi được rồi, để tôi dạy cô."
Anh đọc hai mươi sáu chữ cái một lần trước, sau đó để Cố Vân Niệm đọc theo một lượt.
Lời nói này vừa nói ra, liền nghĩ rằng Cố Vân Niệm sẽ không thể nhớ nhiều như vậy cùng một lúc.
Ngay khi Mộ Tư Thần định nói anh đọc một chữ, Cố Vân Niệm đọc theo một chữ, thì nghe thấy Cố Vân Niệm đọc một cách tròn vành rõ chữ: "A, B, C..."
Ngoại trừ âm sắc, một chữ trong trẻo ngọt ngào như ngọc rơi trên đĩa ngọc, một chữ lại trầm bổng như đàn violon, những tiết tấu khác, âm điệu, ngữ khí khác đều giống Mộ Tư Thần một cách có một không hai.
Mộ Tư Thần không nói nên lời, "Cô đang đùa tôi à? Cái này gọi là không biết sao? Thế nào mới có thể coi là biết."
Cố Vân Niệm cười khan, "Tôi đảm bảo, trước đây tôi thực sự không biết."
Một đôi mắt hoa đào to tròn lấp lánh nhìn chằm chằm Mộ Tư Thần, cố gắng thử dùng ánh mắt nói cho cô, lời nói của cô chân thành đến mức nào, suýt nữa cô đã thề với trời bằng bốn ngón tay rồi.
Đôi mắt trong veo tràn đầy bóng hình của anh.
Tai của Mộ Tư Thần đỏ bừng. Bất giác giơ tay che đi đôi mắt đang nhìn chằm chằm mình của Cố Vân Niệm, nhẹ nhàng đẩy mặt cô ra.
"Bỏ đi. Tôi giảng một lượt quy tắc ký hiệu phiên âm và ghép vần đọc cho cô, cô xem có nhớ kỹ hay không. Đợi khi cô biết rồi, tôi sẽ giải thích ngữ pháp cho cô."
⬅ Trước Tiếp ➡