-Kiếp trước cô gái tự sát
Sau khi thu dọn tóc vương vãi trên sàn, Cố Vân Niệm mới vui vẻ trở về phòng đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Cố Vân Niệm đưa cho Mộ Tư Thần một phần cháo và bánh bao đang được hâm nóng trên bếp rồi đi học.
Khi Cố Vân Niệm bước vào lớp học, mọi người đều sững sờ.
Trong ba ngày, với việc cải thiện chế độ ăn uống và các kỹ năng nội tâm công rèn luyện xường cốt đỉnh cao như Dịch Kinh, khuôn mặt gầy guộc của Cố Vân Niệm trở nên hồng hào hơn, có chút thịt. Hơn nữa, kiểu tóc mới dễ thương, lộ ra vẻ ngoài xinh đẹp, so với trước đây dường như là hai con người khác nhau, tự nhiên không ai nhận ra.
Thấy Cố Vân Niệm còn bước vào lớp học, một người thậm chí còn ngăn Cố Vân Niệm lại và nói: "Bạn học, bạn vào nhầm phòng học rồi."
"Không có, tôi là học sinh lớp này."
Cố Vân Niệm vốn không nhận ra ai là người đang chặn cô lại.
Ký ức về thời học sinh của cô không được tốt, hơn nữa thời gian đã lâu rồi. Bạn học mà cô nhớ, không có một ai.
Nhìn thấy Cố Vân Niệm đẩy tay đang chặn mình ra, đi về phía chỗ trống duy nhất trong lớp, mới có người kinh ngạc thốt lên.
"Bạn ấy là Cố Vân Niệm."
"Làm sao có thể?"
Có người lập tức phản bác lại, nhưng ngay sau đó, nhìn thấy Cố Vân Niệm đã ngồi xuống chiếc ghế trống.
Cố Vân Niệm phớt lờ sự chỉ trỏ của mọi người, quay đầu sang nhìn người bạn cùng bàn của mình.
Một cô gái cũng gầy như cô, mái tóc khô vàng như rơm, nhưng nước da lại xanh xao và vàng vọt hơn so với vẻ thiếu sức sống của cô, đang mặc một bộ đồng phục học sinh đã được giặt trắng.
Cảm ơn cô ấy đã cho cô biết ngày của ngày hôm đó để cô có thể quay lại kịp thời.
Nếu không, lại muộn mười phút, cho dù cô có cửu chuyển hoàn hồn đan, Vân Thủy Dao cũng vô lực hồi phục.
Cô gái sững người một lúc mới phản ứng lại chuyện Cố Vân Niệm nói thứ sáu cô nhắc nhở cô ấy, rụt rè, nhỏ nhẹ nói: "Không cần cảm ơn"
Giọng nói nhỏ đến mức không thể nghe thấy, Cố Vân Niệm dường như không nghe rõ.
Không đợi cô kịp nói gì thì cô gái đã quay đầu lại, cúi đầu đọc sách.
Cố Vân Niệm nhìn ra cô ấy sống nội tâm, nhưng không muốn nói chuyện, Cố Vân Niệm cũng ép cô ấy. Chỉ liếc nhìn cuốn sách trên bàn của cô ấy, ghi nhớ tên của cô ấy, Vương Tiểu Nghệ.
Vương Tiểu Nghệ?
Cố Vân Niệm khẽ cau mày, đột nhiên cảm thấy cái tên này nghe quen quen.
Thử nghĩ xem, có lẽ là bởi vì cùng bàn với cô nên so với những bạn học khác quen thuộc hơn, có chút ấn tượng cũng là bình thường.
Cố Vân Niệm để vấn đề này lại sau lưng và bắt đầu nhìn vào bàn học của mình.
Cô vươn tay cầm lấy một xấp bài kiểm tra, liền nghe thấy Vương Tiểu Nghệ nhỏ giọng nói: "Đây là bài kiểm tra hàng tháng phát hôm qua, đã nhận xét chấm được một nửa. Giáo viên Lý bắt chép lại mười lần những câu sai, đợi cho đến khi bài kiểm tra bình luận xong cần kiểm tra."
Thấy Vương Tiểu Nghệ chủ động nói chuyện với mình, Cố Vân Niệm ngạc nhiên chớp chớp mắt, cười nói lời cảm ơn rồi mới cau mày nhìn bài thi của mình.
Ngoài số từ, cô chỉ đạt năm mươi mấy trên tổng số một tram năm mươi điểm.
Ngoài ra, môn lịch sử, chính trị và vật lý, với số điểm tuyệt đối 100, cô chỉ đạt hơn 30 điểm trong kỳ thi.
Thành tích này, Cố Vân Niệm nhìn có chút khó nói thành lời. Với số điểm chút ít này, năm đó sao cô lại có thể làm ra được.
Chỉ nhớ lại một chút, những năm đó cô không có đủ cơm ăn áo mặc, sao còn có tinh thần lên lớp nghe giảng.
Tiểu học vẫn tốt, chỉ có hai môn ngữ văn và toán học, lại còn đơn giản. Ở trường trung học cơ sở, nền tảng không tốt trong năm đầu tiên, tất nhiên điểm số trong năm thứ hai sẽ giảm mạnh.
Nhìn vào tờ giấy kiểm tra màu đỏ tươi với một dấu X lớn, cô đã áp dụng những kiến thức mà Mộ Tư Thần đã dạy cho cô ngày hôm qua, toán học và vật lý phát hiện ra đột nhiên có thể giải được.
Cô cầm bút lên, viết lại quá trình tính toán của mình ở bên cạnh lỗi sai. Còn chưa viết xong, chuông vào lớp vang lên rồi.
-Cố Vân Niệm, tự mình nghỉ học đi
Địa Trung Hải bước vào. Vừa nhìn thấy Cố Vân Niệm, sắc mặt lập tức sa sầm, trên mặt lộ ra vẻ chán ghét cùng khinh thường, tức giận nói: "Cố Vân Niệm, em trốn học trước mặt tôi, còn dám xuất hiện ở trước mặt tôi. Cút ra ngoài phòng học đứng cho tôi."
Suy nghĩ bị cắt đứt, Cố Vân Niệm cau mày, cầm bài kiểm tra trên bàn và rời khỏi lớp học mà không nói một lời.
Lại lần nữa nhìn Địa Trung Hải, cuối cùng cô cũng nhớ ra đây là giáo viên chủ nhiệm lớp 1, lớp 2 trung học cơ sở của bọn họ, Lý Thắng Dũng.
Cô luôn nhớ, khi điểm của cô trượt dốc, Lý Thắng Dũng ám chỉ rằng cô gửi tiền tìm ông ta để học bù. Khi bản thân không có tiền, ánh mắt khinh thường và chán ghét của Lý Thắng Dũng giống như đang nhìn vào rác.
Trong lớp của Lý Thắng Dũng, chỉ có ba loại người có thể khiến ông ta mỉm cười.
Một loại là thành tích tốt, làm chủ nhiệm lớp đứng đầu. Đây là những nền tảng đưa lớp ông ta trở thành số 1 khối 2.
Một loại là gia đình có quyền, có thế, những người này, ông ta không dám đắc tội, cũng không thể đắc tội được. Ngược lại là liếm mặt lấy lòng.
Loại cuối cùng là những người có thành tích không tốt, có thể cống hiến phí học thêm cho anh ta.
Nhưng đáng tiếc, Cố Vân Niệm không thuộc một trong ba kiểu này, chắc chăn bị Lý Thắng Dũng ghét. Ông ta thường chế giễu cô và mong cô bỏ học để không ảnh hưởng số người lên lớp của anh ta.
Nghĩ đến chuyện còn phải ở lại lớp Địa Trung Hải hơn một năm, tốc độ viết chữ của Cố Vân Niệm chậm lại một chút.
Cố Vân Niệm nhoài người trên ban công trong hành lang, mải suy nghĩ đến mức không chú ý tới một bóng người đứng sau lưng mình một lúc rồi, sau đó lại lẳng lặng rời đi.
Sau giờ học, khi Lý Thắng Dũng vừa nhìn thấy Cố Vân Niệm, sắc mặt ông ấy trầm xuống, lạnh lùng nói: "Đến văn phòng cùng tôi."
Cố Vân Niệm cau mày, yên lặng đi theo sau Lý Thắng Dũng.
Vừa vào văn phòng, Lý Thắng Dũng liền trực tiếp nói nói: "Em tự mình bỏ học đi."
“Tại sao?” Cố Vân Niệm kinh ngạc hỏi.