⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Vân Niệm hoài nghi, Cố Uyển Uyển khăng khăng tiếp cận với mục đích gì?
Đột nhiên, ánh mắt cô cứng đờ, ánh nhìn dừng lại một giây trên mặt của Cố Uyển Uyển.
Cô thực sự nhìn thấy dấu hiệu mang thai từ trên người của Cố Uyển Uyển, chỉ là rất mờ nhặt, không quá chắc chắn.
-Cố Uyển Uyển mang thai rồi
Có lẽ cô đã hiểu lầm mục đích Cố Uyển Uyển đến tìm gặp mình, không phải do sự xúi giục của gia đình họ Cố, mà là vì chính cô ta.
Cố Vân Niệm muốn quay nguwof lại, nhưng Cố Uyển Uyển đã nhanh chóng đưa tay ra nắm lấy cổ tay cô.
 “Niệm Niệm.”
Hai từ, Cố Uyển Uyển buồn bã gọi tên.
Cố Vân Niệm chỉ vô cảm kéo tay cô ta ra, nhưng Cố Uyển Uyển không nhận thấy rằng ngón tay của Cố Vân Niệm đã dừng lại trên cổ tay cô ta trong một giây.
Cố Uyển Uyển thực sự đã mang thai, mới được một tháng.
Nhìn Cố Uyển Uyển cùng Lý Thiên Vũ ngày đó thuần thục lăn lộn trên giường, hiển nhiên không phải lần đầu tiên. Đứa nhỏ này rất có khả năng là của Lý Thiên Vũ.
Chuyện Cố Uyển Uyển có thai, hai người họ căn bản không dám nói với người trong nhà.
Chưa kể hai người còn là học sinh, Cố Uyển Uyển là chị họ của Cố Vân Niệm, Lý Thiên Vũ rõ ràng có hôn ước với Cố Vân Niệm, còn dám làm loạn với Cố Uyển Uyển. Cha của Lý Thiên Vũ biết được chắc chắn đánh gãy chân cậu ta. 
Sau khi cha của Lý Thiên Vũ bị thương và thay đổi công việc, ông ấy chỉ là người đứng đầu một chi nhánh của Sở cảnh sát Giang Thành, cũng không thể cho anh ta quá nhiều tiền.
Hai người không có tiền nên chỉ có thể đánh vào sự chú ý của cô.
Tính cách mềm mỏng, dễ dỗ dành của cô và Vân Thủy Dao đã ăn sâu vào tâm trí Cố Uyển Uyển. Đúng lúc, lần này lại lấy được một số tiền bồi thường lớn cô nhỏ Bảo Nhi.
Theo quan điểm của Cố Uyển Uyển, số tiền trong tay Vân Thủy Dao sớm muộn gì cũng sẽ bị bà Cố lấy lại, chi bằng để cô ta tiêu trước một ít.
 “Đừng gọi tôi như vậy, chúng ta không quen biết.” Cố Vân Niên lạnh lùng nói, khóe miệng hiện lên một tia lạnh lùng, xoay người đi vào trường học.
Cố Uyển Uyển cắn môi, không ngờ lần này Cố Vân Niệm lại khó nói như vậy. Cô ta có cảm giác rằng Cố Vân Niệm ngày trước cô ta có thể nắm trong lòng bàn tay đã đã thoát khỏi sự kiểm soát của cô ta rồi.
Cố Vân Niệm trực tiếp đi đến văn phòng tổ toán, nhìn thấy Đoàn Học Văn ở đó, liền lấy bài kiểm tra ngày hôm qua ra.
Đoàn Học Văn nhận lấy bài thi, cười hỏi: "Làm bài cảm thấy thế nào?"
 “Vẫn ổn ạ.” Cố Vân Niệm điềm đạm nói.
Đoàn Học Văn chỉ cho rằng lời nói của Cố Vân Niệm là thói quen giữ thể diện của trẻ con ở lứa tuổi này, nhưng giây tiếp theo suýt chút nữa thì kích động nhảy dựng lên.
Chỉ thấy trên bài kiểm tra, nét chữ của Cố Vân Niệm đẹp đẽ, ngay ngắn điền vào bài kiểm tra.  Thoạt nhìn, ngoại trừ phông chữ khác với bài thi, kích thước và khoảng cách của nó hoàn toàn giống nhau, như thể được in cùng với bài thi.
Vừa rồi thầy ấy xem qua một lượt, đối với tờ giấy kiểm tra sơ bộ này có ấn tượng sâu sắc, ít nhất theo như thầy ấy thấy, đáp án của Cố Vân Niệm đều là chính xác.
Mà trong đó, còn có một số câu ngoài đề cương, cần vận dụng kiến ​​thức lớp 3, thậm chí là Trung học phổ thông.
Cố Vân Niệm có thể làm được, điều đó cũng là nhờ Mộ Tư Thần.
Khi giảng bài cho Cố Vân Niệm, mặc dù anh không thể dồn hết tâm trí thuật lại, nhưng sẽ mở rộng hoặc đề cập mấy câu cùng với nội dung của trường trung học cơ sở.  Thật trùng hợp, điểm này đã được Cố Vân Niệm ghi nhớ.
Và nhờ có cơ hội, kỹ năng hiểu và tính toán của đã tăng lên rất nhiều, hoàn thành bài kiểm tra này càng không có áp lực.
Sau khi mừng rỡ, Đoàn Học Văn lại nghĩ tới điều gì đó, vội quay đầu nhìn lại, thấy các giáo viên khác trong văn phòng còn chưa tới mới thở phào nhẹ nhõm.
Kiềm chế biểu cảm kích động, thầy ấy vội vàng đọc hết bài thi một lượt, ngẩng đầu nhìn Cố Vận Niệm ánh mắt sáng ngời: “Bạn học Cố Vận Niệm, thực lực của em, tạm thời chúng ta giữ bí mật, đợi khi thi thử hãy cho bọn họ một bất ngờ lớn. Em cảm thấy thế nào?"
    Cố Vân Niệm gật đầu, đề nghị của Đoàn Học Văn đúng như những gì cô nghĩ.
Cô chưa bao giờ dám coi thường bóng tối trong lòng người, nếu nó lan rộng ra, khó tránh khỏi có người vì thể diện mà làm ra thủ đoạn nào đó.
Cô không sợ có người đối phó với cô, chỉ là ghét rắc rối.
Đoàn Học Văn lấy thêm vài tờ đề kiểm tra cho Cố Vân Niệm, nhưng không bắt cô làm hết mà chỉ đánh dấu vào các dạng câu hỏi không giống nhau.
- Vương Tiểu Manh khác hẳn với người mạch não bình thường
Khi Cố Vân Niệm trở lại lớp học, cũng không làm bài thi, chỉ là lật qua sách giáo khoa của các môn học khác.
Vương Tiểu Manh ủ rũ quay người lại, thấy Cố Vân Niệm không xem toán học, do dự hỏi: "niệm niệm, có thể giảng đề này cho tớ một chút không?" 
"Hả? đề gì thế?" Cố Vân Niệm gật đầu ,đặt cuốn sách trong tay xuống .
Vương Tiểu Manh vội vàng đặt một quyển bài tập trước mặt Cố Vân Niệm: "Chính là cái này. Tớ thế nào lại không hiểu được, tại sao lại làm như vậy? Cái công thức này là như thế nào?"
Cố Vân Niệm cúi đầu nhìn xuống, có một loại cảm giác khó nói lên lời.
Cuốn sách bài tập đầy màu đỏ, mở ra hai trang này, không có trang nào đúng cả. 
Vương Tiểu Manh đã trả lời đầy đủ đáp án cho mỗi đề, chỉ là không phải mục lục của đề giải sai mà chính là dùng sai công thức. 
Im lặng ba giây, Cố Vân Niệm lấy giấy nháp và bút ra, bắt đầu đọc câu hỏi trước.
Mười phút sau, Vương Tiểu Manh đột nhiên bừng tỉnh, hai mắt sáng ngời nhìn chằm chằm Cố Vân Niệm: "Niệm Niệm, cậu nói tớ đã nghe hiểu rồi?"
Cố Vân Niệm vừa muốn nói nghe hiểu rất bình thường, Vương Tiểu Manh tiếp tục nói: "thầy giáo giảng, tớ đều nghe không hiểu.  Lần trước tớ đã hỏi thầy Đoàn một câu, thầy giảng đi giảng lại năm lần tớ đều không hiểu. Chỉ là tớ thấy sắc mặt của thầy Đoàn, có chút khó chịu, tớ lại không dám hỏi nữa.”
Khóe miệng Cố Vân Niệm giật giật, buồn cho Đoàn Học Văn.
Lặng lẽ khép lại bản nháp đã viết xong, đẩy vở bài tập đến trước mặt Vương Tiểu Manh “tớ vừa nói rồi, cạ tự mình làm lại lần nữa đi..”
“được rồi !” Vương Tiểu Manh gật đầu lia lịa, lập tức xoay người lại.
⬅ Trước Tiếp ➡