⬅ Trước Tiếp ➡
Bà chủ quán vừa hỏi, vừa gọi điện thoại.
Thật sự khi thấy một thân toàn máu của Cố Vân Niệm thoạt nhìn cũng quá mức ghê người
"Dao gọt hoa quả còn cắm trên bụng, cháu sợ quá nên không giám nhổ xuống" Cố Vân Niệm vừa nói vừa khóc, tay bà chủ quán cũng đột nhiên run lên.
Vừa lúc điện thoại được nối máy, bà ấy vội vàng nói địa chỉ cùng tình huống của Vân Thủy Dao, lại gọi tiếp một cuộc điện thoại báo nguy.
Ngay cả cửa hàng cũng không thèm lo, lôi kéo Cố Vân Niệm chạy thẳng về nhà cô.
Không chỉ có bà chủ quán, mấy thím cùng các bác gái đang nói chuyện với bà ấy ở trong quầy cũng chạy theo để xem.
Cánh cửa nhà của Cố Vân Niệm vốn đã mở toang, đoàn người vừa vào trong sân thấy cảnh máu chảy đầy đất thì hoảng sợ la toáng hết lên.
Cảnh sát tới trước xe cứu thương, còi cảnh báo vang lên, làm không ít người đang coi náo nhiệt tản bớt ra.
Cố Vân Niệm ngồi canh giữ bên người Vân Thủy Dao khóc đến mức như muốn hít thở không thông, hơn nữa còn có hình ảnh máu tươi chảy đầy đất, thoạt nhìn thảm thiết không thôi.
Hai cảnh sát, một người vào phòng thu thập manh mối, một người ra bên ngoài ghi chép lại lời của những người vây xem.
Còn có một nữ cảnh sát nhìn xung quanh một vòng, liền ngồi xổm bên người của Cố Vân Niệm, trước tiên kiểm tra người của Vân Thủy Dao một chút, phát hiên hơi thở của Vân Thủy Dao vẫn còn, máu ở miệng vết thương đã không còn chảy, mới nhẹ giọng an ủi: "Em gái đừng khóc nữa, xe cứu thương rất nhanh sẽ tới, mẹ em sẽ không sao đâu."
Cố Vân Niệm ngẩng đầu lên, hai mắt đã khóc đến mức sưng đỏ, hỏi: "Thật vậy sao?"
"Thật sự! Trong chốc lát bác sĩ sẽ liền tới cứu mẹ ngươi." Nữ cảnh sát nhìn khuôn mặt nhỏ gầy của Cố Vân Niệm, kiên nhẫn dỗ.
"Vậy những người xấu giết mẹ em thì sao? Họ sẽ còn quay lại sao?" Cố Vân Niệm ngửa đầu, hỏi tiếp. Đôi mắt trong suốt kia chứa đầy sự sợ hãi, làm cho người khác đau lòng.
Nữ cảnh sát nhẹ nhàng lấy chiếc găng tay lau nước mắt thay Cố Vân Niệm, trầm giọng ẩn chứa sự kiêm định nói: "Lưới pháp luật tuy thưa, nhưng người xấu sẽ không thoát được đâu. Chị sẽ không để cho hung thủ chạy thoát."
Trong mắt Cố Vân Niệm hiện lên một mảng lạnh lẽo.
Lưới pháp luật tuy thưa mà khó thoát, nhưng đời trước thì sao, cuối cùng cũng không bắt được hung thủ đấy thôi.
Tuy nhiên người điều tra vụ án lần này dường như có chút khác biệt. Mặc dù lúc đó cô chỉ đắm chìm trong sự đả kích về cái chết đột ngột của mẹ cô, nhưng cũng nhớ mang máng rằng trong những người đời trước diều tra vụ án, không có nữ cảnh sát, chỉ có hai người đàn ông lớn tuổi đến.
Thu thập xong chứng cứ, xe cứu thương cũng đã tới. Chỉ còn con dao gọt hoa quả chứa dấu vân tay của hung thủ trên người Vân Thủy Dao phải chờ tới bệnh viện mới dám rút.
Đây là một vụ giết người vô cùng ác liệt. Cảnh sát vô cùng coi trọng vụ án này, liền đi theo đến bệnh viện, đợi đến khi con dao gọt hoa quả được rút ra, bọn họ mới mang theo con dao trở về. Chỉ còn lại nữ cảnh sát chủ động ở lại cùng Cố Vân Niệm.
 
Nửa tiếng sau, đèn phòng phẫu thuật tắt.
Cố Vân Niệm vội vã xông lên trước, giữ chặt chiếc áo khoác trắng của bác sĩ.
Bác sĩ cúi đầu, nhìn thấy một cơ thể cao chưa đến ngực của hắn. Một cô bé nhỏ gầy, hai mắt sưng đỏ, ngước ánh mắt đầy trông mong lên nhìn hắn, không nói lời nào.
Trước khi làm phẫu thuật, hắn đã biết người bị thương có một cô con gái, hai người phải sống nương tựa vào nhau. Nhìn thấy Cố Vân Niệm cùng với con gái hắn cũng có kích thước gần giống nhau, lại thêm đôi con ngươi trong suốt khiến người khác nhìn vào không khỏi mềm lòng. Tự nhiêm liền thấp giọng xuống: "Mẹ của ngươi không sao rồi. Hơn hai tiếng sau là có thể tỉnh lại."
Cố Vân Niệm do khóc quá lâu, giọng nói có chút khàn khàn nói ra hai từ: "Cảm ơn!"
Nói xong, thân thể của cô liền mềm nhũn ngã xuống.
Nữ cảnh sát đi theo sau lưng Cố Vân Niệm kịp thời ôm lấy cô, thấy Vân Niệm hai mắt nhắm nghiền, hiểm nhiên là ngất xỉu rồi. Cái trán khô gầy không một chút thịt nóng bỏng lên, phát sốt rồi.
Cũng không biết đã phát sốt từ khi nào, nữ cảnh sát vội vàng ôm Cố Vân Niệm đi theo bác sĩ vào phòng bệnh, cơ thể nhẹ bẫng làm cô cảm thấy có chút đau lòng.
⬅ Trước Tiếp ➡