⬅ Trước Tiếp ➡
"anh sai rồi, quên là vẫn còn nộp bài kiểm tra trước!" Tiêu Nguyên vội vàng nhận lỗi, từ việc lão Dược nói chuyện điện thoại về cô em gái nhỏ của mình, nếu chọc tức em gái nhỏ đó liền đi kiện sư phụ, hắn có thể sẽ ăn không hết, gói đem đi.
Sau khi liên tục xin lỗi đã chuyển chủ đề: "Bây giờ chúng ta về đón dì nhé?"
-đẹp đến mức như muốn tan biến
Cố Vân Niệm gật đầu, chỉ cho Tiêu Nguyên đường đến nhà cô.
Đoàn Học Văn đi sau Cố Vân Niệm mấy bước, thấy Tiêu Nguyên từ trên xe xuống, dừng bước lại, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.
"Tiêu Nguyên, làm sao cậu ta biết Cố Vân Niên?"
Khi đến nhà Cố Vân Niệm, Tiêu Nguyên ngay lập tức trở nên nho nhã và lịch sự, không còn miệng lưỡi cay độc khi nói chuyện với Cố Vân Niệm trong xe nữa. Miệng lưỡi ngọt ngào của khiến Vân Thủy Dao rất vui.
Cố Vân Niệm lắc đầu, trở về phòng chuẩn bị thay quần áo.
Vừa bước vào phòng, cô sững người.
Trên chiếc giường trống không lúc rời đi lúc sáng giờ có thêm một chiếc váy phục chỉnh tề, chính là bộ Vân Thủy Dao may hôm chủ nhật đó.
Lúc này, chiếc váy trơn màu tím có vẻ hơi đơn điệu được thêu hoa văn tinh xảo.
Áo màu vàng nhạt, trên cổ áo và cổ tay áo thêu hoa hồng xanh tinh xảo, hoa vừa chớm nở hoặc đã nở rọ, trang trí bằng cành lá xanh đậm.
Váy màu lam chỉ có phần dưới váy thêu hoa hồng xanh cùng màu với hoa hồng phía trên, nhưng đậm hơn váy một chút, hình thêu cành lá tươi tốt một chút.
Cả tuần nay cô không nhìn thấy chiếc váy này, cho nên cô còn tưởng rằng Vân Thủy Dao đã quên mất.
Cảm nhận được những bông hoa thêu tinh xảo, Cố Vân Niệm định thần lại và đóng cửa lại, thay lên mình.
Khi Cố Vân Niệm từ trong phòng bước ra, hai người đang nói chuyện trên ghế sô pha đều sửng sốt, nhìn Cố Vân Niệm từng bước đến gần, như thể nhìn thấy một thiên kim tiểu thư khuê các từ cổ chí kim xuyên không tới.
Những bước chân nhỏ nhẹ, tà váy khẽ lay động.
Hoa hồng trên váy mỗi bước đi đều nở rộ, hương hoa hồng nhàn nhạt trên người nhuốm thêm vẻ chân thực.
Vân Thủy Dao sững sờ nhìn Cố Vân Niệm đi tới, dừng lại trước mặt mình, vươn tay vuốt ve mặt của bà, cảm thấy không chân thực, đột nhiên nắm chặt lấy tay cô.
  "Mẹ?"
Cố Vân Niệm nghi hoặc hỏi, sắc mặt lo lắng, khiến Vân Thủy Dao tỉnh táo lại.
Xoa xoa đầu Cố Vân Niệm, cười nói: "Không sao, chỉ là đột nhiên phát hiện Niệm Niệm quá đẹp." Cũng không nói đẹp đến mức hư ảo, như là khoảng cách thời gian và không gian quá xa, muốn tan biến mất.    
Tiêu Nguyên cũng liên tục gật đầu, giơ ngón tay cái lên khen: "Vô cùng đẹp."
   Cố Vân Niệm mím môi cười, có chút ngượng ngùng.
Đặt quần áo và giày tặng cho Dược lão ba lô, đợi Vân Thủy Dao thay quần áo mới rồi xuất phát đến hiệu thuốc.
Trong tiệm thuốc, Dược lão đã chuẩn bị sẵn một bức chân dung của sư tổ trước sảnh.
Dược lão thay vì khuôn mặt tươi cười như trước, sắc mặt nghiêm túc. Cố Vân Niệm vừa đến liền dẫn cô đến quỳ lạy trước mặt sư tổ ở trước điện để làm lễ nhập môn, sau đó vẻ mặt mới dịu xuống.
Cố Vân Niệm cũng khom người, cúi đầu, bưng trà và thực hiện nghi thức bái sư trước mặt Dược lão. Dược Lão cuối cùng không thể kìm lòng được, trên khuôn mặt lộ vẻ vui mừng.
Sợ hãi trước vẻ mặt nghiêm túc của Dược lão, tâm trạng căng thẳng của Cân Thủy Dao cuối cùng cũng dịu đi.
Bà chỉ nghe Cố Vân Niệm nói Dược lão đối tốt với cô như thế nào, khi lần đầu tiên nhìn thấy Dược lão với vẻ mặt nghiêm túc, chỉ nghĩ rằng Cố Vân Niệm đang cố gắng an ủi bà.
Biểu hiện của năm học trò của Dược lão cũng vặn vẹo chút.
Chỉ bởi vì Dược lão là một người thầy có sắc mặt nghiêm khắc trước mặt họ, biết Dược lão yêu quý Cố Vân Niệm, nhưng không bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày ông ấy cười như bà ngoại sói dỗ dành cô bé quàng khăn đỏ. 
Khi Cố Vân Niệm đưa ra lễ vật bái sư, Dược lão đã cười rất nhiều đến nỗi năm người họ không còn mắt để nhìn nữa.
Dược lão ôm quần áo và giày dép mà Cố Vân Niệm đưa cho, cười không khép được miệng. Khi khen ngợi Cố Vân Niệm, còn không quên cố tình hạ thấp năm người đồ đệ.
"Xem chừng, vẫn là một cô gái ân cần chu đáo, thậm chí còn tự tay may quần áo và giày cho sư phụ."
-Ai nhìn thấy quà càng lấy được sự yêu thích của tiểu sư muội
Đại sư huynh: "..." Ai nói đồ vật không quan trọng, chỉ cần có tâm là được?
Nhị sư huynh: "..." Sư phụ, chén trà đặc biệt trong tay người từ đâu mà có? 
    ……
Tiểu sư huynh: "..." Khi đó, là ai ôm nhân sâm mà người nhà ta chuẩn bị cười như hoa?
Nhìn thấy vẻ mặt tự mãn của Dược lão và vẻ mặt đồng lòng đáng thương của năm vị sư huynh, Cố Vân Niệm không khỏi bật cười.
Dược lão dường như vừa mới nhớ ra, với vẻ mặt chán ghét, giới thiệu cho Cố Vân Niệm.
"Đây là đại sư huynh của con, Kỷ Hồng Viễn, làm viện trưởng ở bệnh viện Quân Khu. Nhị sư huynh Lôi Kiệt, giám đốc của Bệnh viện thứ ba ở kinh thành; tam sư huynh, Thẩm Hoằng Nghĩa, tự mình mở một của hàng thuốc bắc; tứ sư huynh, Nhạc Minh Kiệt, tự mở một công ty y dược." 
Khi nói đến Nhạc Minh Kiệt, giọng điệu của Dược lão là chê bai nhất.
Nhạc Minh Kiệt xoa xoa mũi. Biết Dược lão là bởi vì anh ấy từ bỏ y để kinh doanh mà không hỏi ý kiến của ông ấy, vì vậy khéo léo cúi đầu không nói, tránh khỏi bị mắng một trận.
Bị mắng không quan trọng, mấu chốt là bị mắng ở trước mặt sư muội, anh ấy làm sư huynh sao còn mặt mũi nào.
Dược lão chỉ vào Tiêu Nguyên, "Người cuối cùng con cũng biết, ngũ sư huynh của con, Tiêu Nguyên, đang làm quân y trong quân đội."
Cố Vân Niệm mím môi cười, gọi từng người một.
   Kỷ Hồng Viễn trả lời một tiếng, duỗi tay lấy trong túi ra một phong bao màu đỏ, "Nhà của đại sư huynh toàn là trẻ nhỏ, cũng không biết nhà gái thích như thế nào, cho nên trực tiếp gửi em phong bao lì xì, thích gì thì mua đó."
⬅ Trước Tiếp ➡