⬅ Trước Tiếp ➡
Lập tức cười ha hả mà nói: "Vậy thì sư phụ sẽ giữ tiền cho cháu, không có tiền thì nhất định phải đi gặp sư phụ nhé. Ta cũng đã nhờ sư huynh của cháu sắp xếp người ngày mai đến nhà cháu lắp điện thoại nữa, bảo mẹ cháu sáng mai đừng ra ngoài.”
“được ạ, cảm ơn sư phụ !” Cố Vân Niệm đã muốn lắp điện thoại từ lâu, chỉ là lắp điện thoại vào lúc này rất phiền phứccũng còn phải đợi trong một khoảng thời gian dài. Không nghĩ đến  trong lòng lão Dược lại nghĩ như vậy, âm thầm nhờ sư huynh làm giúp nàng rồi.
Biết Cố Vân Niệm ở quầy bán hàng nhỏ nghe điện thoài, lão Dược không nói chuyện nhiều.
Cứ như vậy, sau khi cúp điện thoại, cũng khiến cho ba cô sáu bà ở dưới bòng cây bán hàng liếc nhìn vài cái.
Chỉ là Cố Vân Niệm cúp điện thoại liền vội vàng chạy đi, bọn họ cũng không tới bắt lấy nàng hỏi điều gì.
Cố Vân Niệm về nhà , nói với Vân Thủy Dao,  ngày mai sẽ có người đến lắp điện thoại, đồng thời nói gần tới cuối kỳ, muốn ở trường tham gia buổi tự học vào buổi tối.
Vân Thủy Dao có chút lo lắng, khi kết thúc tự học buổi tối trở về cũng hơi muộn, trên đường về nhà có một đoạn đường rất ít người qua lại.
Thấy vậy, Cố Vân Niệm đưa tay ra và nắm lấy tay của Vân Thủy Dao.
 Vân Thủy Dao rất ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng Cố Vân Niệm chỉ véo nhẹ như vậy , trên tay mặc dù một chút khí lực cũng không ra, mặc cho bà giãy giạu thế nào, Cố Vân Niệm vẫn một bộ rấ nhẹ nhàng.
Cố Vân Niệm đột nhiên nghĩ đến việc có thể dạy Vân Thủy Dao một số kỹ năng tự vệ đơn giản hay không, nhưng vẫn phải suy nghĩ một chút, để Vân Thủy Dao học thứ gì là phù hợp.
Thứ hai , là cuộc họp thường lệ của mỗi tuần.
Sau lễ chào cờ, thầy hiệu trưởng không kìm được nụ cười, người đàn ông 60 tuổi sắp về hưu bước nhanh lên sân khấu. 
"Xin chào các bạn học sinh! tôi xin tuyên bố một tin vui. Kỳ thi Olympic Toán học cấp thành phố lần này, học sinh trường trung học số 2 Giang Thành của chúng ta đã giành được vòng nguyệt quế hạng nhất!"
Hiệu trưởng Lưu nói, giọng điệu dừng lại. 
Khi hiệu trưởng Lưu nói xong, Lý Thắng Dũng đắc ý ưỡn ngực ngẩng đầu lên.
Quay đầu vẫy tay với đội trong lớp một, đưa một trong những nam sinh mà Cố Vân Niệm đã gặp trong văn phòng của anh ta, bước nhanh về phía sân khấu.
- cô ta gian lận
Lúc này, Lưu hiệu trưởng tiếp tục nói: "Bạn học này đã mang về cho trường trung học số 2 Giang Thành của chúng ta vinh dự, xin mời chúng ta, năm hai…....."
Nói đến đây, Lý Thắng Dũng đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.
Mặc dù điểm của Trương Bằng rất tốt, nhưng không đủ tốt để giành được trình độ cao nhất.
Chỉ là thành tích thứ nhất, vinh dự chưa từng có của trường trung học số 2 Giang Thành, khiến Lý Thắng Dũng choáng váng, hai từ “năm hai” càng khiến anh ta chưa từng có tự tin.
Trong suốt năm thứ hai, ngoài những học sinh trong lớp, còn ai có thành tích tốt như vậy.
Lý Thắng Dũng không nhìn thấy Trương Bằng đang đi theo sau mình, khi hiệu trưởng nói, trong nháy mắt khuôn mặt như muốn nói lại thấp thỏm.. 
Đứng ở bậc cuối cùng của một bên bục giảng, Lý Thắng Dũng đã một chân đạp đi lên, liền nghe thấy thanh âm của hiệu trưởng Lưu đột nhiên dâng lên.
"Lớp bảy, học sinh Cố Vân Niệm, mời lên sân khấu nhận giải!
"Cái gì!" Lý Thắng Dũng kêu lên, cả trường nhìn thấy chân anh ta trên không, suýt nữa đã ngã ra.
Lưu hiệu trưởng đang hưng phấn không kiềm chế được bản than lúc này mới chú ý tới Lý Thắng Dũng đứng ở một bên bục giảng, cau mày nói: "cậu lên đây làm gì?"
Quên mất microphone ở trước mặt, Lưu hiệu trưởng lời nói lan truyền qua micrô, cả trường phá lên cười một tràng.
Toàn trường ngoại trừ một vài học sinh trong lớp một, không có học sinh nào thích Lý Thắng Dũng.
Lý Thắng Dũng sắc mặt đỏ lên, không can tâm hỏi: "Lưu hiệu trưởng, thầy có phải đã nhìn nhầm không!" 
Hiệu trưởng Lưu tức khắc hạ mặt xuống, vốn dĩ đã không thích Lý Thắng Dũng , lúc này cũng định giữ lại mặt mũi cho Lý Thắng Dũng: “ tôi cũng không phải già cả mắt mờ, chữ to như thế trên giấy khen, ai nói là tôi vẫn nhìn không rõ.”
Ông cũng không sợ đắc tội Lý Thắng Dũng, cũng chỉ còn hơn một năm nữa có thể nghỉ hưu rồi.
Cũng làm hiệu trưởng tận tâm mấy chục năm rồi, không nói đến việc đào lý khắp nơi cũng xấp xỉ nhiều ít. Ông nghĩ leo lên cũng không dễ dàng, Lý Thắng Dũng tưởng dựa vào quan hệ mà hạ gục ông cũng không được.
Nói xong một câu, hiệu trưởng Lưu phớt lờ anh ta và lặp lại lần nữa: "xin mời học sinh lớp bảy năm hai Cố Vân Niệm, lên sân khấu nhận giải." 
Cố Vân Niệm từ cầu thang bên kia đi lên sân khấu, hướng về phía Lý Thắng Dũng rồi cười . 
Trong mắt người khác, đó là một nụ cười lịch sự, nhưng trong mắt Lý Thắng Dũng đó hoàn toàn là một sự khiêu khích.
Thấy Cố Vân Niệm đi tới trước mặt Lưu hiệu trưởng, hai tay nhận lấy giấy khen, Lý Thắng Dũng choáng váng, trong lòng tỏ ra kích động nhảy lên sân khấu: "Hiệu trưởng, không thể trao giấy khen này cho cô ta. Cô ta gian lận, nhất định là gian lận!"
Lý Thắng Dũng cứ thế hét lên, hiệu trưởng Lưu tức giận đến mức muốn lấy kim chọc vào ​​miệng Lý Thắng Dũng.
"cậu nói Cố Vân Niệm gian lận. Cố Vân Niệm đứng thứ nhất toàn thành phố, thành tích tuyệt đối. Vị trí thứ hai kém cô ấy 30 điểm. Cậu nói cô ấy gian lận, cô ấy có thể bắt chước ai?"
“cái này…….” Lý Thắng Dũng giọng điệu cứng lại, nhất thời phớt lờ vấn đề này.
Bỗng nhiên trong lòng chợt lóe lên một tia lĩnh cảm:  "Nhất định là cô ta ăn trộm bài thi, nhất định là như vậy. Từ trước tới nay bài thi toán học cô ta đều không qua, làm sao có thể có thành tích tốt như thế.”
Những lời này vừa nói ra, dưới sân khấu ầm ầm, xôn xao xì xào bàn tán vang lên, rất nhiều người đều nghi hoặc nhìn Cố Vân Niệm.
Thấy vậy, Lý Thắng Dũng không khỏi đắc ý.
Cố Vân Niệm không nghĩ rằng Lý Thắng Dũng sẽ nghĩ ra một cái cớ khập khiễng như vậy, lẽ nào anh ta không biết rằng vì cuộc thi của cả nước, cấp trên cực kỳ coi trọng.
Đề thi lần này, đều là nhiều giáo viên ra đề, cũng ra nhiều đề, rồi sẽ rút ngẫu nhiên từ trong các đề đó.
Hơn nữa  là trước một ngày thi, mới rút đề, sắp lại rồi poto.
- Lý Thắng Dũng, ông ta không xứng làm thầy
Trong quá trình này, giáo viên ra đề không được rời đi trong toàn bộ quá trình.  Các bài kiểm tra photo được giữ trong tầm mắt của các giáo viên và người phụ trách trong toàn bộ quy trình, cho đến khi các bài kiểm tra được sao chép xong, và gửi trực tiếp đến trường trung học cơ sở số 1 Giang Thành vào ngày hôm sau.
Trong quá trình này, nếu có một giáo viên tiết lộ loại hình chủ đề, có khả năng.  Nhưng biết trước tất cả các câu hỏi, căn bản là không làm được. 
Hiệu trưởng Lưu là người biết rõ, học sinh có thể không tin.
Lý Thắng Dũng đã sử dụng phương pháp bất chấp đạo đức nhất, nhưng nó lại mang lại hiệu quả đáng kinh ngạc.
Cố Vân Niệm không mảy may hoảng sợ, tự tin gật đầu với Hiệu trưởng Lưu, bình tĩnh đi đến trước micro.
⬅ Trước Tiếp ➡