⬅ Trước Tiếp ➡
“Mẹ, con nướng hai lát bánh mì, mẹ có muốn ăn không?” Sơ Doanh liếc nhìn Lương Yến đang rót sữa vào ly, mất tự nhiên quay mặt đi.
Người mẹ tên Từ Tĩnh của cô chiếc dĩa rồi đặt mấy lát bánh mì lên trên “Mẹ không ăn đâu, con ăn nhanh lên, cũng ngủ đến trưa rồi. Tầm một tiếng nữa mẹ sẽ làm tiếp bữa trưa.”
Bà cầm lấy ly sữa do Lương Yến rót, nói "Mau ăn đi, đừng lằng nhằng nữa."
Sơ Doanh đáp vâng, tiến một bước về phía cha cô, với tay lấy một ly sữa khác. Lương Yến cúi cổ xuống, đột nhiên nắm lấy cổ tay cô.
Trái tim Sơ Doanh run lên, đồng tử giãn ra, khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông áp lên người cô, hắn không coi ai ra gì mà cắn môi.
“Hay là đến phòng làm việc?”
Sơ Doanh không trả lời được câu hỏi, suýt chút nữa tuyệt vọng chạy ra khỏi ßếp.
Mẹ Từ Tĩnh trở lại phòng khách xem TV, Sơ Doanh đang ngồi ở bàn ăn, cắn từng miếng bánh mì. Hơi thở từ phía sau truyền vào người cô, hai tay hắn đặt ở hai bên người cô, như thể hắn đang ôm cô tɾong vòng tay.
Sống lưng Sơ Doanh cứng ngắc, cô cứ nhìn mẹ mình tɾong phòng khách, sợ mẹ sẽ bất chợt quay đầu lại nhìn sang.
Lương Yến nghiêng người, áp mặt vào tai cô, phả hơi nóng vào.
"Chúng ta đi tắm đi bé cưng, côn thịt̠ cha rấtcứng rồi."
Hắn nắm lấy bàn tay đang cầm ly sữa của cô m xoa dọc người mình, nhiệt độ nóng rực của vật cứng tɾong lòng bàn tay khiến Sơ Doanh lập tức xấu hổ đỏ mặt bèn đẩy hắn ra.
"Lương Yến "
Người đàn ông cười nhẹ đứng dậy, không trêu chọc cô nữa, xoa lên đỉnh tóc cô "Ăn sáng đi, lát nữa đến phòng làm việc cho con đồ tốt."
Câu nói này khá mơ hồ, Sơ Doanh không khỏi nhìn xuống thân dưới của mình, trên mặt lộ ra vẻ kỳ quái. Lương Yến liếc mắt nhìn thấu suy nghĩ của cô, cảm thấy con gái mình thật sự rấtđáng yêụ
Thật là ngốc nghếch.
"Đừng lo lắng, đây không phải là quà tặng cho con, là nghĩa vụ của cha." Hắn dùng đầu ngón tay lướt qua đôi môi mềm mại của cô, nói xong lập tức rời đi.
Sơ Doanh ngơ ngác nhìn đôi ͼhân dài của hắn, cắn miếng bánh mì tɾong miệng khiến môi cô bỏng rát, lần đầu tiên cô cảm nhận rõ ràng người đàn ông này không chỉ cợt hả trên giường.
Giữa ban ngày, hắn càng phóng túng, giống như một kẻ lưu manh.
Mẹ đang ở nhà, Sơ Doanh cũng không nghĩ có chuyện gì, ăn tối xong cô cùng mẹ xem TV một lúc. Nhìn thấy Lương Yến từ tầng hai đi xuống, cô chợt nhớ tới lời hắn dặn mình nên đi đến phòng làm việc.
Trực giác mách bảo cô, ít nhất phải mất một giờ mới có thể ra khỏi phòng làm việc.
⬅ Trước Tiếp ➡