Cho nên anh quyết định cố gắng không ngừng, tiếp tục tìm kiếm niềm vui cho mình “Câu hỏi thứ hai, những yếu tố quan trọng nhất để thoát tội trong một vụ án giết người là gì?”
“Động cơ gây án và... chứng cớ ngoại phạm, cái sau quan trọng hơn.” Kinh nghiệm mấy năm coi phim lại giúp Diệp Hoàn Tâm thêm một lần nữa. Nếu như câu trả lời của cô không thể làm hài lòng người nào đó thì cô chắc chắn có lý do để nghi ngờ thầy đang cố ý làm khó cô.
Tất nhiên Thẩm Hoài Việt chẳng có lý do gì tỏ ra không hài lòng với câu trả lời như vậy, nhưng cho dù anh có hài lòng đi chăng nữa thì anh đã quyết định muốn xây dựng hình tượng lạnh lùng trong trường Đại Học Luật này. Vì vậy, anh cũng không thốt ra một lời khen ngợi nào mà chỉ nói một câu ‘mời ngồi’ rồi rất nhanh thu hút sự chú ý đến bài giảng ví dụ thực tế.
Sau khi nghe giảng về ví dụ thực tế gần bốn mươi phút xong, cuối cùng đại đa số các bạn học bao gồm cả Diệp Hoàn Tâm đã hiểu được tại sao vị diễn giả được mời đến đây lại được xưng là ‘đại thần trong các đại thần’ rồi. Dưới con mắt người bình thường thì vụ giết người cấp một này gần như không có cơ hội để thắng. Nghi phạm có động cơ gây án lại không có chứng cứ ngoại phạm, hơn nữa anh ta vẫn còn giữ hung khí gây án trong tay. Cứ như thế bị anh bóc trần từng lớp một, từ việc bước cẩn thận từng bước cho đến lúc lật ngược tình thế đáng kinh ngạc.
Cuối cùng, thầy Thẩm còn không quên đoạn cao trào nhất là ‘kết án’ “Một luật sư biện hộ ưu tú phải có khả năng không được bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, có nhiều lúc những chi tiết nhỏ này lại là thứ có thể quyết định thành công hay thất bại. Nhất thời sơ ý có thể khiến đương sự mất đi tiền đồ hoặc thậm chí là cả tính mạng của người đó.”
Sau khi Từ Khả Doanh nghe xong đoạn cao trào kết án này, cô đã kìm nén gần một tiếng đồng hồ nhưng đến cuối cùng cô cũng không kìm nén được sự kích động trong lòng mà đứng bật dậy nói “Thầy ơi, em muốn hỏi thầy một câu ạ?”
“Nói.” Người nào đó bày ra gương mặt lạnh lùng và nhả ra một từ.
“Xin hỏi sau này thầy có còn tiếp tục đến trường chúng em làm giáo sư thỉnh giảng nữa không ạ?” Nhìn vào sự hưng phấn của cô Từ, dụng tâm cực khổ của thầy Vệ rất nhanh sẽ được đền đáp, tỉ lệ học sinh nữ trong trường Đại Học Luật sắp đột phá tăng hơn ba mươi phần trăm rồi.
“Nếu như không có gì thay đổi thì ít nhất là hai lần trong một tháng.” Bởi vì Thẩm Hoài Việt có tầm nhìn xa hơn trong tưởng tượng cho nên anh cũng không ngại tạm thời đưa ra quyết định cho một vài chuyện quan trọng.
Do nội dung bài giảng mới mẻ, độc đáo và thú vị nên khoảng thời gian một tiếng rưỡi trôi qua trong nháy mắt. Lúc mới bắt đầu vào học, người nào đó còn cố gắng rụt đầu rụt cổ lại làm đà điểu thì nửa tiếng sau càng nghe càng say mê, cả gương mặt đều toát lên sự ‘ngưỡng mộ’.
Đúng là hổ phụ sinh hổ tử, ông nội lợi hai như vậy, sinh con ra ai ai cũng đều tài giỏi.
Thậm chí Diệp Hoàn Tâm nhịn không nổi mà nghĩ Có một người cực kỳ tài giỏi làm giảng viên thỉnh giảng, hơn nữa còn dốc lòng giảng dạy như này, sinh viên trường Đại Học Luật cũng may mắn thật
Thật ra, nếu muốn trở thành một người sinh viên vui vẻ, hạnh phúc thì không khó chút nào.
“Tớ quyết định đăng ký nguyện vọng một là vào trường đại học luật C.” Cô nhìn cô bạn học Từ Khả Doanh một cái. Sau khi cô trà trộn vào nghe xong bài giảng đặc biệt thì đã nhanh chóng thay đổi kế hoạch tương lai của mình.