⬅ Trước Tiếp ➡
“Tớ lo lắng nhất không phải cái này, mà là việc chúng ta lén lút vào lớp học đại học nghe giảng bài, nếu chú ấy mách với ba mẹ tớ thì làm sao bây giờ?” Từ nhỏ bạn học Diệp Hoàn Tâm vốn là một cô gái ngoan ngoãn, việc giả mạo sinh viên lần này là quá khác người, cho nên cô mới lo lắng như thế.
“Sao cậu lại lo lắng quá như vậy. Chúng ta lén đi vào nghe giảng bài cũng vì muốn cảm nhận bầu không khí đại học trước thôi, cũng không làm việc gì ảnh hưởng tới người khác, hai bác biết cũng sẽ không nói gì đâụ Theo tớ thấy, cậu dứt khoát chủ động, thẳng thắn, làm thầy ấy muốn kể tội cũng không có cơ hội. Nhưng mà, tớ cảm thấy thầy giáo Thẩm cũng không phải loại người nhỏ mọn sẽ nói xấu sau lưng người khác, chắc cậu nghĩ nhiều rồi.” So với nề nếp nghiêm khắc của nhà họ Thẩm, thì cách giáo dục của nhà họ Từ rõ ràng thoải mái hơn nhiềụ Đây cũng là nguyên nhân bạn học Từ có tính cách rộng rãi, hướng ngoại.
Sau khi bình tĩnh lại, Diệp Hoàn Tâm cũng cảm thấy Khả Doanh nói rất có lý. Vừa rồi, cô đã kiểm tra vài lần, nhưng điện thoại của cô bị rơi tạm thời không thể sử dụng được, còn điện thoại của Khả Doanh thì dùng quay phim chụp ảnh quá nhiều đã bị sập nguồn. Cô muốn chủ động, thẳng thắn nói trước để đỡ bị trách mắng cũng không có cơ hội.
Thôi, nghĩ nhiều như thế cũng vô dụng, trước tiên vẫn nên chờ người nào đó ra đã, xem chú ấy rốt cuộc muốn làm cái gì rồi tính saụ
Thẩm Hoài Việt luôn luôn rất có ý thức về thời gian, nói đợi mười lăm phút là ra đúng giờ, tuyệt đối không để hai cô gái nhỏ chờ lâụ
Nhưng hôm nay anh lại đi chiếc xe chỉ có một hàng ghế, điều này thể hiện rằng chắc chắn một người nào đó phải tự tìm cách về nhà.
Lúc chiếc xe thể thao rất lóa mắt dừng lại, Diệp Hoàn Tâm còn chưa từ bỏ ý định mà úp di động xuống. Thẩm Hoài Việt cũng nghĩ ngay đến dáng vẻ bị dọa cho hoảng loạn của cô khi anh vừa mới vào phòng học. Nghiêm túc mà nói, điện thoại của cô bị rơi hỏng, anh cũng phải chịu trách nhiệm một nửa “Màn hình đã bị nứt như vậy, mở ra cũng không dùng được. Nếu cháu muốn gọi điện về nhà có thể dùng điện thoại của chú.” Một lúc sau, người nào đó vốn lạnh lùng cuối cùng cũng thể hiện ra một chút dáng vẻ người bình thường nên có. Tuy rằng trên mặt anh vẫn không cười, nhưng ít ra lời nói cũng dịu dàng hơn.
Dùng điện thoại của chú ấy gọi cho mẹ sao? Nếu như vậy khác gì gián tiếp nói cho mẹ biết bây giờ cô đang ở cùng với chú Tư?
Khoan đã, rốt cuộc vì sao cô lại có ý nghĩ lo lắng này? Nếu mẹ biết cô ở cạnh chú Tư cũng không có gì sai, càng không phải chuyện không ra gì đi.
Sau một lúc tự mắng mình ở trong lòng, Diệp Hoàn Tâm lại ngoan ngoãn cầm lấy điện thoại.
Nhân lúc Hoàn Tâm đi ra bên cạnh gọi điện thoại, cuối cùng Từ Khả Doanh cũng có được cơ hội tự giới thiệu với thần tượng nam thần “Chào thầy Thẩm, em là Từ Khả Doanh, là bạn thân của Hoàn Tâm ạ.”
“Khi không giảng bài trên lớp gọi tôi là luật sư Thẩm” Tuy rằng thân phận giảng viên này mang đến cho mình không ít ngạc nhiên bất ngờ, nhưng Thẩm Hoài Việt lại không quen gọi như vậy.
Cảm giác được vẻ mặt và lời nói của nam thần cũng giống như ở trên lớp học vừa rồi, đại khái Từ Khả Doanh thấy được ở trên người anh hiện bốn chữ to ‘người lạ chớ gần’. Cô cũng nhanh chóng cảm thấy thân thiết như vậy cũng không tốt “Vậy lát nữa thầy muốn đưa Hoàn Tâm về nhà sao?”
“Nếu em không ngại.” Bây giờ không biết có về nhà ngay hay không, nhưng Thẩm Hoài Việt rất muốn tìm cơ hội ở riêng với Hoàn Tâm một lát.
⬅ Trước Tiếp ➡