⬅ Trước Tiếp ➡
“Này, cậu đừng có suy diễn quá, đó chỉ là một giấc mơ thôi, chẳng có một chút xíu nào liên quan đến ham muốn cả. Ăn cơm trưa xong thì tớ gọi lại cho cậu, bây giờ tớ chuẩn bị rời giường đây. Cúp trước nha, bye bye.” Quả thật là Diệp Hoàn Tâm đã bị hai chữ “ham muốn” hù dọa rồi, cô nói nhanh những lời kia rồi vội vàng cúp máy.
Nhưng dù đã cúp máy và rời giường để rửa mặt rồi thì tại sao bóng dáng hư ảo trong giấc mơ kia vẫn cứ lởn vởn trong đầu cô như cũ mà không xóa đi được vậy? Cô hoảng hốt bước xuống lầu, vậy mà cô lại có ảo giác là người trong mộng kia đang xuất hiện đầy tính chân thật ở trước mặt cô nha.
Hỏng rồi, không ngờ một giấc mơ đẹp lại mang đến di chứng đáng sợ như thế. Nếu như “tỉnh” lại quá muộn, chờ một lát nữa cô gặp Khả Doanh, có khi nào cô bị cô ấy mắng chết không ta?
“Vừa mới chuẩn bị đi lên gọi con thì con đã đi xuống rồi. Mau đến đây ăn sáng cùng với chú Tư nào.” Trong lúc Diệp Hoàn Tâm đang hồn vía lên mây thì người mẹ dịu hiền của cô đã nhiệt tình gọi lớn.
Chú Tư á? Hai chữ này giống như đánh một phát vào đầu Diệp Hoàn Tâm khiến cô lập tức tỉnh táo lại. Hóa ra... Ban nãy cô nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia không phải là ảo giác mà là người thật
Cuộc gặp gỡ bất ngờ này khiến Diệp Hoàn Tâm hơi ngẩn ra, trong lúc nhất thời cô cũng không biết nên nói gì. Còn lúc này, biểu cảm trên gương mặt Thẩm Hoài Việt, người vốn đang đứng trong phòng khách dưới sảnh lớn cũng không tốt hơn cô là bao.
Năm năm không gặp, một cô nhóc nhỏ bé mười ba tuổi biến thành một thiếu nữ duyên dáng yêu kiều là chuyện rất bình thường, nhưng điều anh không nghĩ đến là người thiếu nữ mười tám tuổi này cũng có thể xinh đẹp rạng rỡ và mê người đến thế.
Cứ như vậy, dáng vẻ này của cô khiến anh là người tự nhận đã từng gặp qua rất nhiều người, trong nháy mắt cũng trở nên ngây dại. Nhất thời cảm xúc của anh cũng trở nên dao động khó bình tĩnh.
Anh trai và chị dâu đã giữ lời hứa với anh rất tốt, coi Hoàn Tâm như con ruột mà nuôi lớn thành người, còn nuôi dưỡng đến mức xinh đẹp động lòng người như thế. Nhìn gương mặt và biểu cảm của cô, nói thế nào thì cô cũng là một đứa nhỏ thông minh, hoạt bát và ngoan ngoãn.
“Năm năm không gặp, chắc cháu nó không thể nhớ rõ em đâụ” Sau một lúc thất thần, rất nhanh Thẩm Hoài Việt đã khôi phục lại sự bình tĩnh. Anh giả vờ không thèm để ý mà nói với chị dâu của mình.
Mặc dù Diệp Hoàn Tâm chưa hoàn toàn tỉnh lại nhưng bản thân tự dưng bị “bôi nhọ” vô lý như thế, cô sẽ không chấp nhận đâụ
“Cháu nhớ rõ lắm, chú tên là Thẩm Hoài Việt, là em trai thứ tư của ba cháu, cho nên cháu phải gọi chú là chú Tư.”
Ầy dà, nếu như thật sự chẳng nhớ rõ thì tối hôm qua cô cũng không mơ cùng chú ấy “dây dưa” trong mộng cả đêm đâụ
Vừa rồi người nào đó còn giả vờ tỏ ra bình tĩnh thì lúc này như trút được gánh nặng mà thở dài một hơi nhẹ nhõm và nói “Xem ra cháu còn có lương tâm đấy.” Phải biết rằng, hồi trước anh đã hao tâm tổn trí làm người trung gian giới thiệu mới đưa cô là một người mới mất đi ba mẹ, không nơi nương tựa đến nhà họ Thẩm, một gia đình lớn tràn đầy không khí ấm áp. Anh là người có ơn lớn nhất với cô nên cô thật sự không được phép quên anh.
Năm đó, mẹ nuôi của Diệp Hoàn Tâm, Lâm Nhược Lan là người rõ nhất nhưng bà cảm thấy bây giờ không phải là lúc tốt nhất để nhớ lại tình cảnh của năm đó, bà nói “Con còn không mau đi xuống đi, cháo sắp nguội cả rồi, cũng không thể để dì Nghiêm hâm cháo lại lần thứ ba cho con được.”
⬅ Trước Tiếp ➡