⬅ Trước Tiếp ➡
"Chú chỉ thẳng thắn nói ra suy nghĩ trong lòng chú với con bé, cũng không yêu cầu con bé nhất định phải chọn trường đại học luật." Về điểm này, Thẩm Hoài Việt tuyệt đối không thẹn với lòng.
Thẩm Tiêu Nhiên tự biết không nói lại miệng lưỡi điêu luyện của luật sư, cũng lười tranh cãi với anh "Nếu như chú thật sự cảm thấy con bé có tố chất trở thành luật sư thì giúp cháu để con bé chọn khoa luật của trường đại học Z cũng không làm khó chú chứ?"
"Vẫn là câu nói đó, chú có thể giúp cháu nói lại lần nữa, góp ý nhưng không thể ảnh hưởng đến quyết định của con bé." Đây là ranh giới cuối cùng, dù cho Tiêu Nhiên có nói tốt gì đi nữa, Thẩm Hoài Việt cũng sẽ không nhượng bộ nửa bước.
"Có lời này của chú là đủ rồi, lời nói của luật sư là có sức thuyết phục nhất, cháu tin rằng con bé nhất định sẽ nghe lời chú. Vẫn còn chưa đến một tháng nữa cháu sẽ về nhà nghỉ hè, bữa khác cháu dành thời gian đi lượn vài vòng ở tiệm đồ cổ và mang về cho chú một phần quà lớn." Bạn học Thẩm Tiêu Nhiên thật đúng là một đứa trẻ tốt biết trả ơn, việc vẫn chưa thành công mà đã gấp gáp tặng quà.
"Đừng có nói chắc chắn quá, trước khi việc chưa thành công cũng đừng vội vàng mua quà cho chú trước. Cháu muốn tốt cho Hoàn Tâm thì nên nghe thử suy nghĩ thật sự trong lòng của con bé. Chú nói nhiều lời như vậy, cháu tự mình cân nhắc mà làm." Chuyện này có bao nhiêu phần thắng, trong lòng Thẩm Hoài Việt không có gì chắc chắn, món quà lớn này anh cũng không dám nhận.
"Đương nhiên cháu thật lòng muốn tốt cho con bé, có điềụ.."
"Cũng hơi ích kỷ phải không?" Mặc dù đã kiềm chế, nói với bản thân mình bây giờ không phải là lúc hỏi vấn đề này, nhưng cuối cùng Thẩm Hoài Việt vẫn khó quản được cái miệng của mình.
Ý nghĩa ẩn đằng sau của hai từ ích kỷ, đương nhiên Thẩm Tiêu Nhiên rất rõ ràng. Về điều này cậu cũng không phủ nhận "Toàn bộ người nhà đều biết cháu thích con bé, chỉ có con bé vẫn ngu ngốc cho rằng cháu chỉ coi nó là em gái."
"Cháu có bao giờ nghĩ rằng nếu như con bé không có ý này với cháu, cháu chỉ cần tiến tới gần con bé hơn, cuối cùng cũng sẽ không phát triển thành mối quan hệ mà cháu mong đợi." Tuy rằng làm việc trong ngành nghề pháp lý điển hình nhưng Thẩm Hoài Việt cũng sẽ có lúc dựa vào trực giác để phán đoán. Về mặt cảm giác của Hoàn Tâm đối với Tiêu Nhiên, anh cực kỳ tin chắc vào trực giác của mình trong mắt của Hoàn Tâm, Tiêu Nhiên chỉ là anh trai.
"Con bé còn nhỏ, tạm thời vẫn chưa nghĩ tới những chuyện này, đợi một ngày nào đó con bé đột nhiên thông suốt có lẽ sẽ hiểu ra. Hơn nữa, cháu cảm thấy con bé cũng không có lý do gì để từ chối cháụ" Khụ khụ, bạn học Thẩm tự mình cảm thấy thật sự không tốt cho lắm.
"Lần này cháu tự mình thận trọng nắm lấy, đừng để cuối cùng bạn gái không theo đuổi được, còn để mất đi đứa em gái tốt." Lúc đầu là Thẩm Hoài Việt một tay mang Hoài Tâm đến nhà họ Thẩm, anh coi trọng hạnh phúc và vui vẻ của cô hơn so với bất kỳ người nào. Nếu như cô thực sự chỉ xem Tiêu Nhiên là anh trai, anh cũng không mong muốn quan hệ anh em thân thiết đơn thuần của hai người bị phá hỏng.
"Trong lòng cháu hiểu rõ, chắc chắn không hư chuyện." Trong tương lai của Thẩm Tiêu Nhiên vẫn luôn có sự tồn tại của Hoàn Tâm, cậu cũng đã lên kế hoạch chi tiết và chu đáo nên mới tự tin như vậy.
Ở bên kia, Diệp Hoàn Tâm nghe lời mà tỉ mỉ xem hết email mà anh trai gửi qua. Không thể không nói, những chuyên ngành mà cậu lựa chọn kỹ càng quả thật nằm trong kế hoạch trước đó của cô. Nhưng vấn đề bây giờ là cô đã có thứ khác thú vị hơn rồi
⬅ Trước Tiếp ➡