Mặc dù anh không biết những lời này của Hoàn Tâm có phải thật lòng hay không, hoặc đây vẫn chỉ là lời nói cho vui miệng. Nhưng tóm lại, những lời này khiến Thẩm Hoài Việt phá lệ cảm thấy rất dễ chịu và thích ý.
“Đứa nhỏ ngốc này, có người luôn ở bên cạnh con thì con sẽ được người ta chăm sóc bất kỳ lúc nào, thế còn không tốt à? Hơn nữa, Tiêu Nhiên còn học ở trường top năm danh giá, ở đấy cũng có nhiều chuyên ngành tốt. Nói thế nào thì đây chắc chắn là lựa chọn hàng đầu của con mới đúng.” Nghe ra ẩn ý của Lâm Nhược Lan, rõ ràng bà đã lầm tưởng lời nói của Hoàn Tâm là thật rồi.
“Chỗ anh Nhiên học cách nhà xa quá, con sẽ nhớ ba và mẹ.” Diệp Hoàn Tâm uống xong ngụm cháo đậu cuối cùng, cô buông thìa xuống rồi kéo tay mẹ cô và làm nũng.
“Đứa nhỏ này, cũng đã tròn mười tám tuổi rồi mà còn dính người như thế. Có cách xa hơn nữa thì chỉ mất hai tiếng trên máy bay là đến rồi.” Trong lòng Lâm Nhược Lan rất thích đứa con ngoan là Hoàn Tâm này của bà. Đối với những lời ngon ngọt làm nũng của cô, bà cũng rất thích.
“Nhưng mà con có chứng sợ máy bay mà, bay tới bay lui rất khó chịụ Con vẫn nên tìm một trường đại học có chuyên môn phù hợp ở gần thành phố C thôi. Chú Tư, chú thấy sao ạ?” Có người cương quyết muốn kéo cô sang phía Đông học trường top năm danh giá nhưng trong lòng cô sớm đã có dự tính của mình rồi. Hơn nữa, cô cũng rất thông minh, vừa hay tự tìm cho bản thân một cái “đệm lưng”.
“Tất nhiên, cuộc sống và tương lai của cháu là do cháu tự quyết định. Có thể tham khảo những ý kiến của người khác nhưng không thể bị chi phối được.” Ồ, phải chăng chú tư đang dùng tư thế trưởng bối trong nhà để bắt đầu dạy bảo rồi sao?
“Cháu cũng nghĩ như thế.” Sau khi Diệp Hoàn Tâm ăn no, cô đã hoàn toàn thoát khỏi dáng vẻ chột dạ. Cô không những to gan nhìn thẳng vào mặt chú Tư nhà mình mà còn lộ ra biểu cảm cực kỳ đáng yêu với đôi mắt lấp lánh.
Lúc này trong lòng cô chỉ có một cảm giác duy nhất là Cuộc sống chỉ cần một tri kỷ thôi là đủ rồi.
Cho dù người tri kỷ này là nam hay nữ, lớn hơn hay ít hơn cô mấy tuổi, có phải là trưởng bối của cô hay không cũng chẳng quan trọng.
Sau khi ăn sáng xong, Diệp Hoàn Tâm bắt đầu bàn bạc với mẹ về hành trình buổi chiều “Thừa dịp mấy hôm nay chưa nghỉ hè, con muốn cùng Khả Doanh đi quanh đại học C một vòng, con muốn cảm thụ bầu không khí đại học sớm hơn một chút.”
“Con đúng là không chịu ngồi yên một phút nào. Mẹ rất vất vả mới chờ con thi xong, mà con không muốn ở nhà chơi với mẹ.” Lâm Nhược Lan làm bà chủ dành toàn thời gian chăm sóc cho gia đình, lúc nào bà cũng cần có người làm bạn hơn bất kỳ ai trong nhà. Chỉ tiếc rằng hết lần này tới lần khác, con gái bà không chịu ngồi yên một chỗ. Hy vọng vào bạn học Diệp Hoàn Tâm an phận ngồi yên ở trong nhà đọc sách, ngắm hoa, vui vẻ trò chuyện thật sự không dễ dàng.
“Thời gian nghỉ hè còn rất dài mà, sau này con còn có rất nhiều cơ hội. Hôm nay con đã thỏa thuận xong hành trình đến đại học C với Khả Doanh rồi. Nếu con không đi chắc chắn sẽ bị bạn ấy mắng là không giữ chữ tín.” Diệp Hoàn Tâm đương nhiên cũng biết mẹ mình muốn có người ở bên cạnh, nhưng cũng không thể bởi vì muốn ở nhà với mẹ mà thay đổi kế hoạch đã dự kiến được.