Dưới sự sắp xếp chu đáo của Từ Khả Như, cuối cùng Diệp Hoàn Tâm và Từ Khả Doanh cũng thành công đi vào giảng đường. Giảng đường với hơn hai trăm chỗ ngồi đã có gần 90% số người tham dự. May mắn Từ Khả Như cũng xem như là nổi tiếng ở trong trường. Cuối cùng vẫn tìm được hai chỗ ngồi khá gần phía trước cho hai người lẻn vào.
Tuy rằng không phải là sinh viên đại học thật sự nhưng ngồi trong giảng đường rộng lớn này, Diệp Hoàn Tâm vẫn cảm nhận được rõ ràng bầu không khí đại học và cũng khiến cô càng thêm mong chờ cuộc sống đại học sắp tới.
Người nào đó đang tràn đầy mơ mộng giơ di động chụp lén cảnh phía sau bục giảng thì đột nhiên lại phát hiện một bóng dáng quen thuộc đi vào trong ống kính máy ảnh.
Có cần phải quỷ dị như vậy không, lén lẻn vào giảng đường đại học tham gia cuộc vui cũng có thể gặp chú ấy
Sau đó, chỉ nghe thấy "Lạch cạch" một tiếng, di động không nắm chặt rơi xuống đất. Tuy rằng chưa vỡ thành mấy mảnh nhưng màn hình bị vỡ đến nỗi không dám nhìn. Ngay lúc này, Diệp Hoàn Tâm đột nhiên có loại cảm giác làm chuyện xấu gặp báo ứng. Tuy rằng không xác định được trên bục giảng người đó có nhìn thấy mình không nhưng cô vẫn theo bản năng cúi thấp đầu xuống.
Giảng đường lớn có sức chứa tới hơn hai trăm người đã ngồi gần hết hai trăm chỗ rồi, mười dãy phía trước không còn chỗ trống. Bởi vì còn chưa đến giờ bắt đầu lên lớp cho nên trong phòng học có hơi ồn ào. Cho dù như vậy, Thẩm Hoài Việt vẫn phát hiện ra Diệp Hoàn Tâm ngay thời điểm đầu tiên sau khi anh đi đến gần phòng học.
Đối với anh mà nói, đây cũng coi như là sự bất ngờ không lớn không nhỏ. Nhưng không chút nghi ngờ nào, sự bất ngờ này cho dù có gặp thêm vài lần nữa thì anh cũng không từ chối.
Do Diệp Hoàn Tâm không nhìn Thẩm Hoài Việt cho nên cô không biết bản thân đã bị nhận ra. Cô chỉ một lòng suy nghĩ đến việc nhặt chiếc điện thoại lên xem có còn dùng được nữa hay không.
Nào ngờ, cô vừa mới chuẩn bị nghiêng người khom lưng xuống thì trên bục giảng liền truyền đến một giọng nói lạnh lùng "Trước khi chính thức bắt đầu vào học, tôi có vài quy định đặt ra. Thứ nhất, lúc vào học, mời các bạn tự giác để điện thoại ở chế độ rung và đặt nó cách xa phạm vi tầm mắt; thứ hai, ai có câu hỏi gì thì có thể đứng lên hỏi tôi, việc châu đầu ghé tai tạo ra tiếng ồn cũng không được phép. Nếu ai không làm được hai điều trên thì mời đứng dậy ra khỏi lớp."
Khi giọng nói lạnh lùng này bất ngờ phát ra, Diệp Hoàn Tâm gần như là phản xạ có điều kiện mà lập tức ngồi thẳng người, cô cũng không dám nghĩ đến chuyện nhặt chiếc điện thoại lên nữa.
Lúc này, ngoại trừ cô bị giọng nói lạnh lùng của người nào đó dọa cho sợ ra thì trong đầu cô còn có một điều nghi vấn rất lớn “Ánh mắt thâm trầm và vẻ mặt lạnh lùng hờ hững của người thầy kia có đúng là của cùng một người đàn ông đã ngồi ăn sáng với cô không vậy?”
Nếu đúng là vậy, cô cực kỳ nghi ngờ rằng người kia có đến hai nhân cách đó. Nếu không sao chú ấy có thể thay đổi tự nhiên giữa lúc dịu dàng như gió xuân và lúc lạnh lùng kiêu ngạo chứ.
Còn khoảng chừng nửa phút nữa là vào giờ học, cả căn phòng to như vậy đã hoàn toàn yên lặng. Thẩm Hoài Việt đứng ở trên bục giảng rất vui khi anh nhìn thấy đại đa số các bạn sinh viên rất tự giác nhét điện thoại vào cặp sách hoặc là vào túi áo, túi quần. Còn mấy bạn sinh viên nữ vốn đang cười đùa nói chuyện cũng ngoan ngoãn ngậm miệng lại.