“Giấc mơ đều là hư ảo thôi, vừa tỉnh dậy thì tớ quên hết rồi, ai nhớ được là giấc mơ đẹp hay ác mộng đâụ” Mặc dù đây là người bạn thân nhất của Diệp Hoàn Tâm nhưng cô cũng không có ý định sẽ chia sẻ bí mật nhỏ này với cô ấy. Cô nhanh chóng nói một câu cho có rồi đánh trống lảng sang chuyện khác “Chẳng phải cậu nói cậu muốn đi tham quan trường đại học C à, cậu xem bây giờ đã sắp chín giờ rưỡi rồi. Tớ ăn xong bữa sáng và thu dọn một ít vật dụng thì thế nào cũng mất hẳn một tiếng, có đi tham quan thì cũng không xem được cái gì cả. Nếu không thì để buổi chiều rồi hai chúng mình đi.”
Đáng tiếc rằng một chiêu dương đông kích tây này chẳng có tác dụng gì đối với người bạn thân vốn đã quá hiểu biết về cô, cô ấy nói “Này, đừng có nói sang chuyện khác nha, cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tớ đâụ Rốt cuộc thì suốt đêm qua cậu mơ thấy giấc mơ đẹp gì thế?”
Biết Khả Doanh là người không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ qua cho nên Diệp Hoàn Tâm đành phải thẳng thắn thành thật “Thật ra... Tớ mơ thấy một người mà tớ không gặp từ rất lâu rồi.”
“Đàn ông à?” Phản ứng nhạy bén của cô nhóc họ Từ này thật không phải dạng vừa.
“Ừ.” Sau một lúc trầm mặc, Diệp Hoàn Tâm mới không tình nguyện trả lời một câụ Mặc dù hai người cách nhau qua một đường truyền điện thoại nhưng cô thật sự không thể nói dối không chớp mắt được.
“Diệp Hoàn Tâm, cậu được lắm. Tuần trước cậu vừa mới qua sinh nhật lần thứ mười tám mà nay đã gấp gáp đến mức không kìm nén được rồi à?” Từ một tiếng ‘Ừ’ vô cùng đơn giản của cô mà cô ấy lập tức liên tưởng được đến mức độ này, trí tưởng tượng của cô nhóc họ Từ thật đúng là phong phú.
“Này, cậu đừng có suy diễn quá, đó chỉ là một giấc mơ thôi, chẳng có một chút xíu nào liên quan đến ham muốn cả. Ăn cơm trưa xong thì tớ gọi lại cho cậu, bây giờ tớ chuẩn bị rời giường đây. Cúp trước nha, bye bye.” Quả thật là Diệp Hoàn Tâm đã bị hai chữ “ham muốn” hù dọa rồi, cô nói nhanh những lời kia rồi vội vàng cúp máy.