Từ khi còn nhỏ, Thẩm Hoài Việt là đứa trẻ bướng bỉnh, nổi loạn và không vâng lời nhất ở trong nhà họ Thẩm, những quy tắc do ông cụ nhà anh đặt ra cũng chẳng thể trói buộc được anh.
“Nghe nói, hôm qua cháu mới hoàn thành kỳ thi tuyển sinh đại học xong, có cảm giác thế nào?” Cô nhóc bình tĩnh uống hơn phân nửa bát cháo đậu, còn ăn thêm một cái bánh bao chiên, tám chín phần là no rồi, cũng vừa hay có thể phá vỡ quy định do ông cụ đặt ra.
“Khá tốt ạ, bình thường cháu vẫn chăm chỉ nên chắc chắn bài thi không làm khó được cháu ạ.” Theo như những lời đánh giá từ các bạn học khác đối với người học giỏi như Diệp Hoàn Tâm thì thi đại học không phải là vấn đề khiến cô phải lo lắng. Nhưng cô không ngờ rằng chú Tư vốn luôn ở nước ngoài hàng năm lại vẫn có thể nắm bắt thông tin nhanh đến thế.
“Sao chú biết hôm qua cháu mới thi đại học xong ạ?”
Cô chủ động mở miệng nói chuyện nhưng Thẩm Hoài Việt lại chẳng có hành động hay nói năng gì mà anh chỉ cho cô nhóc một nụ cười.
“Nhắc đến chuyện học hành, Hoàn Tâm còn tốt hơn so với mấy đứa trẻ khác ở trong nhà. Nếu như dựa theo tính tình nóng nảy của Tiêu Nhiên thì đúng là con bé học hết lớp mười một rồi trực tiếp tham gia vào kỳ thi tuyển sinh đại học cũng không sao cả.” Đối với tâm tư con trai nhà mình, Lâm Nhược Lan làm mẹ là người hiểu rõ nhất. Ngày hôm qua, sau khi Hoàn Tâm vừa mới kết thúc kỳ thi đại học, buổi tối Tiêu Nhiên được rảnh rỗi thì cậu ta lập tức gọi điện thoại về nhà xác nhận chuyện đăng ký nguyện vọng và cương quyết muốn Hoàn Tâm báo danh vào trường đại học mà cậu ta đang học. Ý đồ này của cậu ta đã hoàn toàn biểu lộ rõ ràng.