⬅ Trước Tiếp ➡

Bị ngón tay của nam nhân vân vê như vậy, Tiết Mị chỉ cảm thấy tê tê dại dại, lại còn hơi đau nữa, đôi mắt hạnh cũng rơm rớm nước mắt vì sợ hãi, không dám thở mạnh một tiếng nào, một lúc lâu sau mới khiếp đảm nói: “Học, học rồi ạ… Nhưng ma ma nói ta ngu dốt… Ta… Đại thiếu gia có thể, có thể thử xem, ta…” Nàng thật sự không nói được nữa, chỉ ngượng ngùng không thôi lau khoé mắt, mím môi không dám ngẩng đầu nhìn hắn.
Hắn thấy nàng như vậy thì gương mặt lạnh lùng bỗng hiện lên ý cười hiếm hoi rồi không khỏi lạnh lùng nói: “Nếu biết mình ngu dốt thì đi ra ngoài đi, hửm?” Tuy ngoài miệng Thẩm Quân Kiền bảo nàng đi ra ngoài nhưng lại không nhịn được mà kề sát lên phía trước, nhẹ nhàng ngửi mùi hương thơm ngát trên cổ nàng. Mùi hương đó thoang thoảng và bí ẩn, như có như không, không giống với những nữ nhân thích bôi loạn khắp người một đống như thế, gần như muốn xông chết người khác kia, điều này khiến hắn không kìm được mà hơi dao động. Lần này hắn vẫn không chạm vào ư? Nhưng sau đó, kế mẫu sẽ lại nghĩ cách để đưa thêm người tới bên cạnh hắn, thật sự rất phiền phức…
“Không~ Không~ Ta sẽ, ta sẽ hầu hạ ngài, thiếu gia đừng đuổi ta đi mà~” Tuy Tiết Mị cực kỳ sợ hãi khi phải đối mặt với nam tử trước mắt nhưng nàng tưởng tượng đến cảnh nếu mình không hầu hạ được Đại thiếu gia rồi bị hắn đuổi đi như lời Liễu Chi nói thì không biết sẽ phải lưu lạc đến nơi nào, nàng càng nghĩ càng sợ, vội vàng quỳ xuống, không ngừng dùng tay áo lau nước mắt: “Thiếu gia, cầu xin ngài đừng đuổi ta đi mà, ta, ta biết giặt y phục, nấu cơm, pha trà, còn, còn cả may vá xiêm y nữa…” Mấy chuyện này nàng đều làm được hết! Nhưng cố tình những thứ ma ma đã dạy lại cực kỳ khiến người ta ngượng ngùng, ngay cả cách cầm ngọc thế nàng cũng học mãi không xong nên không biết đêm nay phải làm sao mới có thể chịu đựng qua đây!
“Được, được, đứng lên trước đi…” Hắn hơi bất đắc dĩ thở dài một tiếng, trộm liếc mắt nhìn ra bên ngoài một cái rồi dứt khoát túm tiểu cô nương đang quỳ dưới chân lên, còn cố ý nắm chặt bả vai nàng, kéo nàng vào trong lòng ngực mình.
“Đại thiếu gia~” Tiết Mị thấy dường như hắn đã bị mình quyến rũ thì giờ đây mới nhẹ nhàng thở ra, rồi vội vàng làm theo những điều ma ma đã dạy mình lúc trước, run rẩy dựa trong ngực hắn, bắt lấy cánh tay hắn: “Đại thiếu gia, ta, ta sẽ hầu hạ ngài~ Thật đó~”
Hắn cũng không nói thêm câu gì nữa mà tiện tay dùng chưởng phong dập tắt ngọn nến đỏ trên bàn rồi men theo ánh trăng sáng ngời, ôm người trong lòng tới chiếc giường Bạt Bộ. Thẩm Quân Kiền cũng không sao tưởng tượng được, một người trước nay có bệnh sạch sẽ như hắn lại ôm một nữ tử xa lạ đến giường của mình, thật sự quá kỳ lạ, hắn nghĩ vậy rồi lại không kìm được mà xoa xoa nốt ruồi son gồ lên trên cổ nàng, dứt khoát ghé đầu vào bả vai mảnh khảnh của nàng, sau đó chóp mũi lại ngửi được mùi hương mỹ nhân như có như không kia, chỉ là lúc này nó đã nồng đậm hơn vừa nãy một chút… Bởi vì hắn cảm nhận được tiểu mỹ nhân trong lòng ngực đã căng thẳng đến mức ra mồ hôi, đổ mồ hôi thì sẽ trở nên càng thơm hơn ư? Đây là điểm khiến nàng bị kế mẫu nhìn trúng chăng?
Nhưng Thẩm Quân Kiền luôn cảm thấy không chỉ có thế nên hắn thoáng thất thần, khựng lại một chút rồi mới vỗ về tấm lưng mảnh mai của nàng, nhẹ giọng nói: “Ngươi… Biết rên không?”
“Hả?” Nàng nghe thấy câu hỏi của hắn thì hơi kinh ngạc nhưng còn chưa kịp hỏi lại, hắn đã dùng tay che kín cái miệng nhỏ của nàng rồi cố ý cực kỳ mập mờ nói: “Giúp ta cởi xiêm y ra.” Nhưng hắn cũng không để nàng hầu hạ hắn cởi y phục thật mà là lại duỗi tay đến vạt áo trước căng phồng của nàng, nới lỏng nó ra một chút.
“A ách~”
-
Mị Mị Tử: Cái gì thế?
Đại thiếu gia: A~ Cái này không biết, cái kia cũng không biết, ngốc chết đi được!

⬅ Trước Tiếp ➡