Chương 28
Đã tới đây thì cứ ngồi chờ một lát, nàng cũng sắp về lây giờ. Tây Môn Khánh đưa mắt nhìn, gian phòng của Tiểu Hồng trần thiết rất trang nhã. Trước giường treo một bức rèm có cặp liễn
Đẹp hơn chim phượng, xinh hơn yến Đỏ tự tương tư, xanh tựa thu, Trên bàn bày những đồ trang trí rất dẹp mắt. Tây Môn Khánh càng nhìn càng lấy làm hâm mộ lắm.
Lát sau thì Tiểu Hồng về tới. Vừa nhìn thấy Tiểu Hồng, Tây Môn Khánh và Ứng Bá Tước đã cười sung sướng. Tiểu Hồng má đào môi thắm, sóng mát long lanh chiếc mũi nhỏ thật xinh, nàng mặc một cái áo màu lục có thêu hoa, chân đi hài thêu kim tuyến hồng. Nàng bước vào, thấy ba người khách ngồi chờ trong phòng mình thì vội uốn chiếc lưng ong cúi mình thi lễ đoạn nói
Chắc là các gia gia đã nhọc công chờ đợi.
Tây Môn Khánh và Ứng Bá Tước ngơ ngẩn chưa biết nói gì thì Tạ Hy Đại đã nói
Nàng tới nhà Trần Đại Hộ khiến chúng tôi phải chờ, bây giờ phạt nàng, nàng phải hát một bài nào thật hay cho chúng tôi nghe.
Ứng Bá Tước biết Tây Môn Khánh tới đây là chỉ cần gặp mặt Tiểu Hồng chứ không có lòng dạ nào ngồi nghe hát, bèn bảo
Thôi, không cần phải hát, bây giờ thì mình về đi.
Tạ Hy Đại cụt hứng ngồi im. Nói vài câu chuyện vẩn vơ, rồi ba người rời nhà Tiểu Hồng. Tây Môn Khánh bảo Tạ Hy Đại
Làm sao mà hiền đệ có thể say mê thứ đó, lại còn bảo là nhan sắc chim sa cá lặn.
Tạ Hy Đại đáp
Người ta thường nói, yêu ai thì thấy người đó đẹp như Tây Thi. Đại ca không thấy nàng đẹp tức là nàng không có duyên với đại ca đó thôi.
Ba người đang vừa đi vừa trò chuyện thì gặp Hoa Tử Hư súng sính trong trong bộ quần áo mới từ xa đi tới. Hoa Tử Hư bước đến chào hỏi
Ba người đi đâu đây?
Tây Môn Khánh chỉ vào Tạ Hy Đại mà đáp.
Hai đứa tôi bị Ông này đánh lừa đây, mới vừa từ nhà họ Phan ra. Tạ Hy Đại vội cướp lời
Hoa tứ ca đừng có nghe lời đại ca, đại ca cũng muốn đi chơi mà lại bảo là bị tôi đánh lừa. Mà tứ ca đang đi đâu đây?
Hoa Tử Hư đáp
Hôm nay là ngày rằm tháng Mười, tại miếu Thành hoàng có làm lễ, trai thanh gái lịch dập dìu, nếu các huynh không bận gì thì mình cùng tới đó chơi. Tây Môn Khánh bảo
Thì ra hôm nay là ngày rằm đệ không nói thì tôi cũng chẳng nhớ. Hay là chúng mình cùng đi cho vui.
Bốn người cùng tới con đường trước miếu Thành hoàng, vào một quán rượu bên đường nghỉ chân.
Bên ngoài, trẻ già trai gái chen nhau kéo vào miếụ Trong khi đó Ứng Bá Tước kể lại cho Hoa Tử Hư nghe đầu đuôi câu chuyện nằm mộng và việc nhờ đoán mộng của Tây Môn Khánh. Hoa Từ Hư nghe xong bảo
Trong miếu này cũng có một người bói bằng cách chiết tự, tên là Đạo Linh Tử, nổi tiếng là lình nghiệm, hay là nhờ Đạo Linh Tử bói cho đại ca một quẻ.
Tây Môn Khánh bảo
Dầu sao thì cũng chỉ là chuyện mộng mị, chắc gì là chuyện thực, thôi cũng chẳng cần để tâm.
Hoa Tử Hư nói.
Người bình thường vô sự mà cũng tới nhờ bói chơi, huống gì đại ca có một giấc mộng lạ kỳ, cho nên cứ bói thử xem sao.
Tạ Hy Đại tiếp lời