Kim Bình Ái Sắc
Chương 32
⬅ Trước Tiếp ➡

Khúc này cũng hay đấy chứ, đại ca có nhớ ngày trước nàng Lục Vân Anh từng hát khúc này không? Tây Môn Khánh đáp
Lâu tôi cũng quên rồi.
Trương Cầm Nhi thấy Vương Nguyệt Nga đã hát xong, bèn nâng đàn vừa gảy vừa hát. Hát rằng
Mặt trời xuống ngọn cây
Mưa rơi đuổi hết nắng
Con gái nhà ai kia
Thướt tha tới bến nước
Sen nở, áo đượm hương
Sen nở, đẹp không nói
Khua chèo bơi trên hồ
tiếng hát vút mây cao
Hoa đẹp không nở nữa
Rụng trôi vào nơi đâu
Nhìn sông nước núi mây
Một mình đứng yên lặng
Không thấy người hái sen
Đã chẳng còn tông tích
Đó là bài ca nhan đề Thái Liên khúc". Trương Cầm Nhi hát xong, mọi người vỗ tay khen haỵ Tây Môn Khánh bảo Lý Quế Thư
Nàng cũng nên hát một bài cho vui.
Lý Quế Thư khiêm nhường
Sợ là tôi hát, mọi người không nghe nổi.
Nói xong đứng dậy, cầm cây sáo của Vương Nguyệt Nga lên thổi một điệu du dương rồi cất tiếng hát rằng
Mênh mông rồi mênh mông
Lên cao nhìn cố hương
Lên cao cũng không thấy
Xuống thuyền hỏi hoa sen
Hoa sen không biết nói
Thiếu nữ nhà ai đẹp
Người đẹp cũng không nói
Khói lên xanh nước sâu
Hoa sen sao rầu rầu
Hương quyến tay áo lụa
Hương đượm trâm trên đầu
Trâm rơi cũng không thấy
Lòng người rơi cũng vậy
Lòng chàng cũng thay đổi
Hoa sen chết mùa thu
Lòng em cũng như chết
Buồn đâu đã căng đầy
Phải chăng gió Tây thổi
Tiếng hát véo von dã dứt, Tạ Hy Đại nói
Điệu hát này hình như cũng thay đổi đôi chút.
Ứng Bá Tước bảo
Lạ thật Cả ba người hôm nay sao lại hát toàn những khúc hát hái sen, thật khéo trùng hợp với giấc mộng hái hoa sen của đại ca bữa trước.
Bốn người đang uống rượu, nói chuyện âm nhạc thì bên ngoài có tiếng người gọi Lý Quế Thư. Lý Quế Thư đứng dậy bước ra. Lát sau trở vào, Tây Môn Khánh hỏi
Có chuyện gì vậy?
Lý Quế Thư đáp
Cũng chẳng có gì, chỉ có Từ Đại quan nhân bên nhà Từ Thiên Hộ muốn sang đây uống rượu mà thôi.
Lý Quế Thư vừa đứt lời thì Hoa Tử Hư nổi giận trừng mắt bảo
Có phải cái thằng ngu ngốc họ Từ đó chăng? Hôm nọ chúng tôi đang ở nhà nàng Ngô Ngân Nhi, nó đã tới gây sự rồi, bây giờ chúng ta đang vui vẻ nơi đây, nó lại tính kiếm chuyện sao?
Nói xong đứng phắt dậy bước ra phòng ngoài. Lúc đó Từ Đại quan nhân đang ngồi nói chuyện với mẹ Lý quế Thư. Hoa Tử Hư cũng đã có vẻ say, nên vừa trông thấy Từ Đại quan nhân là đã không nói không rằng, cử quyền xông vào đánh ngay. Từ Đại quan nhân vốn là người cậy quyền ỷ thế, không ngờ hôm nay bị Hoa Tử Hư đánh, bèn hô hoán gia nhân đày tớ theo mình vào đánh. Hoa Tử Hư tả xung hữu đột. Bọn Tây Môn Khánh chạy ra thấy Hoa Tử Hư quả bất địch chúng, vội nhất tề xông vào tận đả, gây nên cảnh cực kỳ náo loạn. Mẹ con Lý quế Thư sợ đàng xóm chê cười, bèn tận lực vào can đôi bên, tách rời được Từ Đại quan nhân và Hoa Tử Hư ra mà hết lời khuyên giải. Từ đại quan nhân tức quá, kéo gia nhân về ngay rồi lấy một tấm danh thiếp viết cho Tri huyện Thanh Hà vu cáo là Hoa Tử Hư vô cớ làm nhục mình.


⬅ Trước Tiếp ➡